| |
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
*
"Mỗi di sản mất đi, mất đi một phần tâm hồn dân tộc"
* Lời những chiếc cổng phong rêu
* Nghệ nhân lãng du
* Tiếng chiêng đàn bà
* Công khai cổ vật để bảo vệ
* Thờ ơ với di sản văn hóa hán nôm
* Khảo cổ hay "chôn vùi" di sản?
* "Ai Man Pây" - người lưu giữ Kho tàng di
sản chữa bệnh cổ truyền
* Những di sản sắp mất
* Làm sống lại chứ không chỉ dựng lại. |
PHÓNG SỰ - BÚT KÝ
*
Phóng sự "Đợi sáng ở Mù Cả" của Đỗ
Doãn Hoàng.
* Bút ký "Cung thanh bên bờ Mêkông" của
Vĩnh Quyền & "Đường về tuyết sơn" của võ
sư Nguyễn Văn Dũng. |
TRANG THƠ
*
Ước vọng mùa xuân 2006 - Hoàng Cầm |
SÁNG TÁC
*
Về đi, cún con ơi - truyện ngắn của Bùi Việt Sỹ. |
Đêm giao thừa kỳ lạ
Nhà
văn Lâm Quang Ngọc kể lại hồi ức về những phóng viên chiến
trường (Nguyễn Văn Giá và Phạm Ngọc Chưng). |
Quán trà Lão Xá
NSND
Đào Trọng Khánh kể lại kỷ niệm một lần ghé thăm quán trà của cụ
Trưởng An, thân sinh ra Nguyễn An Định, cây bút bình luận của
Báo Lao Động. |
Lòng quyết tâm còn cao hơn núi
Nhà
ngôn ngữ học, dịch giả nổi tiếng Cao Xuân Hạo nhiều năm nay qua
các công trình nghiên cứu, các bài viết trên báo chí đã bày tỏ
nỗi lo lắng về tình trạng nói sai và viết sai tiếng Việt. |
Tâm sự đêm giao thừa
Tết
này Báo Lao Động mời nhạc sĩ Phạm Duy viết vài dòng về những
ngày tháng gặp gỡ và chơi với nhà thờ Hoàng Cầm. |
Sau
365 ngày tôi vẫn tiếp tục THỞ
Không
phải ngẫu nhiên mà hoạ sĩ Chu Hùng Sơn, hoạ sĩ Đỗ Phấn và tôi -
nhà báo Y Trang - đều chọn Nguyễn Thanh Hoa.
|
Môđiphê kiểu Trương Ngọc Ánh
Trương
Ngọc Ánh
môđiphê từ trên sàn diễn thời trang, khi đóng phim, nấu ăn, đến
dọn nhà, cắm hoa đón Tết... Tất nhiên sự môđiphê của Ánh đều có
chừng có mực...
|
Chu Thượng viết Sự kiện
Chu
Thượng thuộc loại "cây đa cây đề" của làng báo. Đầu những năm 90
của thế kỷ trước, Lao Động "nóng đùng đùng" với những bài điều
tra gai góc của Nguyễn An Định (tên khai sinh của ông). |
Ngọn gió lành và cánh chim bay...
Bùi
Việt Phong - không chỉ vì cái tên - anh đúng là một cơn gió.
Trong cuộc đời phần lớn là tù túng, chật chội đến u buồn của
anh, của chúng tôi, đã có suốt một thời gian anh đã là và cố là
một cơn gió. |
Văn nghệ cười vui
Lẻ
năm nhưng chẵn kỳ, hàng vạn hội viên vui trảy... đại hội, tàu xe
"quấn áo chen chân", hội trường cờ hoa rực rỡ. Tất nhiên có phê
và tự phê thẳng thắn, kịch liệt gọi nhau bằng đủ mọi thứ. |
Về một bãi bờ sông Đáy
Những
ngày dằng dặc xa xứ, du học ở nước Nga xứ tuyết, PGS-TS Nguyễn
Thị Minh Thái thường nhớ về quê nội, ở một làng quê nhỏ bãi bờ
sông Đáy. |
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Đang
từ cái rét cắt da, trời chợt ấm lên nồng nàn. Vậy là xuân đấy ư.
Xuân đến thật lịch sự và đầy thương yêu. |
Xông nhà, chúc Tết sớm mai
Trong
một loạt các tổ hợp từ liên quan đến Tết thì việc chúc Tết có
một ý nghĩa văn hoá - phong tục rất sâu sắc, hàm chứa giá trị
nhân văn và tín ngưỡng dân gian. |
1 điểm đến - 2 di sản thế giới
Chương
trình Năm du lịch quốc gia 2006 "Quảng Nam: Một điểm đến - hai
di sản thế giới" có chủ đề "Di sản văn hoá, lễ hội dân gian,
làng nghề truyền thống và du lịch sinh thái". |
Tour độc
Khám phá
phố cổ bằng xe cổ.
Du lịch mạo hiểm cho người Việt.
Vòng quanh Việt Nam trong 79 ngày
Du lịch bằng xe trâu. |
Đi tìm một thương hiệu
Món
ăn Việt Nam ngày nay đã được biết đến trên toàn thế giới. Có thể
nói lúc đầu nó chỉ góp mặt ở nước Pháp - nơi có nhiều người Việt
định cư từ lâu. |
Không rề rà bày vẽ
Ít
cầu kỳ như miền Bắc, không thô mộc như miền Nam, ẩm thực miền
Trung có có phong vị thuần phác của người dân Nam Bộ lẫn sự tinh
tế của những cư dân ĐB sông Hồng, sông Mã. |
Nhật ký Hoa hậu thế giới
Trước
giờ phút nhận vương miện Hoa hậu thế giới 2005, cô sinh viên
ngành nhân chủng học 21 tuổi Unnur Birna Vilhjalmsdottir
(Iceland) đã nghĩ gì? |
Nữ hoàng sắc đẹp năm 2005
Họ
đến từ nhiều châu lục trên thế giới, khác nhau về màu da, màu
tóc... nhưng họ có cùng chung một điểm: Là nữ hoàng của những
cuộc thi sắc đẹp danh giá nhất thế giới. |
Hồ Gươm vốn là...
Hồ
Gươm trong mắt của hai nhà nhiếp ảnh trẻ Hoài Linh, Ngô Nhật
Hoàng, giản dị và gần gũi và đúng là Hồ Gươm như nó vốn là. |
|
|
|

Mẩu cười Xuân
Vợ:
"Tết nhất uống rượu công khai mà anh dùng cái vòi cao su để uống
rượu ư?". Chồng: "Bác sĩ dặn anh là phải tránh xa rượu".
Lê Hồng Dạ Thương
|
 |
|
|
»
» Văn hóa
 |
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
Niềm đam mê không già
Phạm Minh Thuỳ
Đã ở cái tuổi "thất thập cổ lai hy", nhưng hai
chị em cố Mơn, cố Nga ở làng Cổ Đạm (Hà Tĩnh) vẫn mê đắm với ca trù như thuở còn
là hai đào nương nổi tiếng chốn thị thành. Ngay nào hai cố cũng miệt mài luyện
từng nhịp phách, từng con âm cho những "mầm non" của làng ca trù Cổ Đạm.
 |
|
Cố Mơn (trái) và cố Nga đang ca một làn điệu cổ. |
"Thiếp thương chàng thì chàng đừng cho ai biết/Mà
chàng thương thiếp thì đừng để ai hay/Kẻo ra miệng thế/lắt lay/khổ chàng chín
rưỡi/Mà khổ thiếp đây mười phần"... Mắt đã mờ, da đã đồi mồi, nhưng cách nhả âm,
luyến chữ của hai cố vẫn còn nuột nà, da diết lắm.... "Hát ca trù sướng lắm chú
à. Nhưng không phải cứ hát bừa đi là được. Có đứa, tui dạy cho ba - bốn năm mới
biết được cách giữ phách, ngắt nhịp đó" - cố Mơn nói.
Hai chị em cố Mơn và Nga vốn là hai "kiều nữ" của dòng họ Phan - một dòng họ đã
làm nổi danh cho ca trù Hà Tĩnh nói chung và làng Cổ Đam nói riêng. Cả ông nội
và cụ thân sinh đều làm quản ca trong triều Nguyễn nên ngay từ nhỏ hai chị em đã
được cha và ông truyền cho những tuyệt kỹ của ca trù. Vừa lên 5 tuổi, họ đã theo
cha đi biểu diễn khắp nơi, nhất là các tỉnh phía bắc. Cố Mơn nói, giọng xa vắng:
"Thời chúng tôi, ai cũng mê ca trù lắm, cứ tối tối lại đua nhau ra sân đình tập
hát".
Triều đình nhà Nguyễn sụp đổ, thời kỳ vàng son của ca trù cũng chấm dứt. Hai đào
nương Nga, Mơn - tài sắc vẹn toàn tưởng chừng đã quen hơi bén rễ thị thành, lại
trở về Cổ Đạm sống đời chân quê. Trước lúc lâm chung, cụ Phan Hưng đã gọi hai
người con gái vào và đọc cho hai chị em chép những làn điệu cổ cuối cùng...
"Bây giờ, nhiều người trong làng không còn mặn mà với ca trù. Bọn trẻ chỉ nỉ non
nhạc thị trường. Ngồi nhìn ca trù chìm vào quên lãng mà thấy đau lòng" - cố Mơn
tâm sự. Quyết không để vốn cổ bị mai một, hai chị em cố đã đề nghị UBND xã thành
lập lớp ca trù. Người dân xã Cổ Đạm ngày nào cũng thấy hai thân già gầy gò nhỏ
bé, đến từng nhà kiên trì vận động giới trẻ tham gia lớp ca trù. Ông Hoàng Thanh
Lâm - cán bộ phụ trách văn hoá xã Cổ Đạm - thấy hai cố tâm huyết vậy, cũng cùng
đi vận động bà con lối xóm cho con cháu tham gia lớp học. Miết rồi mọi người
cũng hưởng ứng. Lớp học được gầy dựng ngay tại ngôi nhà của hai cố, và hai cố
trở thành hai "cô giáo" dạy ca trù của các "nghệ nhân nhí".
Chuyện lành đồn xa, phòng văn hoá huyện Nghi Xuân mời hai cố và những người say
và mê ca trù ở Cổ Đạm thành lập CLB Ca trù Nghi Xuân do cố Phan Thị Mơn là chủ
nhiệm. Bây giờ, CLB đã có hơn hai chục thành viên tham gia, lớp trẻ trong làng
cũng tìm đến học ngày càng đông. "Nhiều cháu nhỏ còn trong độ tuổi ham chơi (8
đến 12 tuổi) nhưng đã theo học thì rất say như cháu Nguyễn Thị Hoa, Trương Quốc
Hung, Lê Thị Nga, Phan Văn Hùng..." - anh Lâm kể. Trưa nào cũng vậy, sau mỗi
buổi học ở trường, các cháu nhỏ lại ghé nhà hai cố "thử" phách.
Hỏi tại sao thích học ca trù thì cháu Nguyễn Thị Hoa chỉ bẽn lẽn trả lời: "Chúng
cháu thấy ca trù hay, với lại hai cố dạy nhiệt tình nên muốn học". Hàng ngày,
hai cố tận tình uốn nắn các cháu nhỏ từng lời ca, từng nhịp phách. Ban đầu là
những làn điệu quen thuộc như "Hồng hồng, tuyết tuyết", "Khen ai khéo vẽ" rồi
khó hơn với "Đêm chia lửa", "Ông già điên"... "Nghe bọn trẻ hát, chúng tôi cũng
thấy mình trẻ lại" - cố Mơn tâm sự - "nhưng cũng buồn là nhiều cháu hát hay, đi
thi đoạt giải, nhưng gia đình khó khăn quá nên cũng không theo được".
Nghe chúng tôi nói ca trù đang được lập hồ sơ để đề nghị UNESCO phong là di sản
văn hoá thế giới, cố Nga cười nhẹ: "Nói thật, chị em tui không biết di sản là
chi cả. Chỉ biết mong là làm sao sau này chúng tôi phải về với ông bà rồi thì
những làn điệu ca trù vẫn được sống với đời".

|
|