| |
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
*
"Mỗi di sản mất đi, mất đi một phần tâm hồn dân tộc"
* Lời những chiếc cổng phong rêu
* Nghệ nhân lãng du
* Công khai cổ vật để bảo vệ
* Thờ ơ với di sản văn hóa hán nôm
* Khảo cổ hay "chôn vùi" di sản?
* "Ai Man Pây" - người lưu giữ Kho tàng di
sản chữa bệnh cổ truyền
* Niềm đam mê không già
* Những di sản sắp mất
* Làm sống lại chứ không chỉ dựng lại. |
PHÓNG SỰ - BÚT KÝ
*
Phóng sự "Đợi sáng ở Mù Cả" của Đỗ
Doãn Hoàng.
* Bút ký "Cung thanh bên bờ Mêkông" của
Vĩnh Quyền & "Đường về tuyết sơn" của võ
sư Nguyễn Văn Dũng. |
TRANG THƠ
*
Ước vọng mùa xuân 2006 - Hoàng Cầm |
SÁNG TÁC
*
Về đi, cún con ơi - truyện ngắn của Bùi Việt Sỹ. |
Đêm giao thừa kỳ lạ
Nhà
văn Lâm Quang Ngọc kể lại hồi ức về những phóng viên chiến
trường (Nguyễn Văn Giá và Phạm Ngọc Chưng). |
Quán trà Lão Xá
NSND
Đào Trọng Khánh kể lại kỷ niệm một lần ghé thăm quán trà của cụ
Trưởng An, thân sinh ra Nguyễn An Định, cây bút bình luận của
Báo Lao Động. |
Lòng quyết tâm còn cao hơn núi
Nhà
ngôn ngữ học, dịch giả nổi tiếng Cao Xuân Hạo nhiều năm nay qua
các công trình nghiên cứu, các bài viết trên báo chí đã bày tỏ
nỗi lo lắng về tình trạng nói sai và viết sai tiếng Việt. |
Tâm sự đêm giao thừa
Tết
này Báo Lao Động mời nhạc sĩ Phạm Duy viết vài dòng về những
ngày tháng gặp gỡ và chơi với nhà thờ Hoàng Cầm. |
Sau
365 ngày tôi vẫn tiếp tục THỞ
Không
phải ngẫu nhiên mà hoạ sĩ Chu Hùng Sơn, hoạ sĩ Đỗ Phấn và tôi -
nhà báo Y Trang - đều chọn Nguyễn Thanh Hoa.
|
Môđiphê kiểu Trương Ngọc Ánh
Trương
Ngọc Ánh
môđiphê từ trên sàn diễn thời trang, khi đóng phim, nấu ăn, đến
dọn nhà, cắm hoa đón Tết... Tất nhiên sự môđiphê của Ánh đều có
chừng có mực...
|
Chu Thượng viết Sự kiện
Chu
Thượng thuộc loại "cây đa cây đề" của làng báo. Đầu những năm 90
của thế kỷ trước, Lao Động "nóng đùng đùng" với những bài điều
tra gai góc của Nguyễn An Định (tên khai sinh của ông). |
Ngọn gió lành và cánh chim bay...
Bùi
Việt Phong - không chỉ vì cái tên - anh đúng là một cơn gió.
Trong cuộc đời phần lớn là tù túng, chật chội đến u buồn của
anh, của chúng tôi, đã có suốt một thời gian anh đã là và cố là
một cơn gió. |
Văn nghệ cười vui
Lẻ
năm nhưng chẵn kỳ, hàng vạn hội viên vui trảy... đại hội, tàu xe
"quấn áo chen chân", hội trường cờ hoa rực rỡ. Tất nhiên có phê
và tự phê thẳng thắn, kịch liệt gọi nhau bằng đủ mọi thứ. |
Về một bãi bờ sông Đáy
Những
ngày dằng dặc xa xứ, du học ở nước Nga xứ tuyết, PGS-TS Nguyễn
Thị Minh Thái thường nhớ về quê nội, ở một làng quê nhỏ bãi bờ
sông Đáy. |
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Đang
từ cái rét cắt da, trời chợt ấm lên nồng nàn. Vậy là xuân đấy ư.
Xuân đến thật lịch sự và đầy thương yêu. |
Xông nhà, chúc Tết sớm mai
Trong
một loạt các tổ hợp từ liên quan đến Tết thì việc chúc Tết có
một ý nghĩa văn hoá - phong tục rất sâu sắc, hàm chứa giá trị
nhân văn và tín ngưỡng dân gian. |
1 điểm đến - 2 di sản thế giới
Chương
trình Năm du lịch quốc gia 2006 "Quảng Nam: Một điểm đến - hai
di sản thế giới" có chủ đề "Di sản văn hoá, lễ hội dân gian,
làng nghề truyền thống và du lịch sinh thái". |
Tour độc
Khám phá
phố cổ bằng xe cổ.
Du lịch mạo hiểm cho người Việt.
Vòng quanh Việt Nam trong 79 ngày
Du lịch bằng xe trâu. |
Đi tìm một thương hiệu
Món
ăn Việt Nam ngày nay đã được biết đến trên toàn thế giới. Có thể
nói lúc đầu nó chỉ góp mặt ở nước Pháp - nơi có nhiều người Việt
định cư từ lâu. |
Không rề rà bày vẽ
Ít
cầu kỳ như miền Bắc, không thô mộc như miền Nam, ẩm thực miền
Trung có có phong vị thuần phác của người dân Nam Bộ lẫn sự tinh
tế của những cư dân ĐB sông Hồng, sông Mã. |
Nhật ký Hoa hậu thế giới
Trước
giờ phút nhận vương miện Hoa hậu thế giới 2005, cô sinh viên
ngành nhân chủng học 21 tuổi Unnur Birna Vilhjalmsdottir
(Iceland) đã nghĩ gì? |
Nữ hoàng sắc đẹp năm 2005
Họ
đến từ nhiều châu lục trên thế giới, khác nhau về màu da, màu
tóc... nhưng họ có cùng chung một điểm: Là nữ hoàng của những
cuộc thi sắc đẹp danh giá nhất thế giới. |
Hồ Gươm vốn là...
Hồ
Gươm trong mắt của hai nhà nhiếp ảnh trẻ Hoài Linh, Ngô Nhật
Hoàng, giản dị và gần gũi và đúng là Hồ Gươm như nó vốn là. |
|
|
|

Mẩu cười Xuân
Vợ:
"Tết nhất uống rượu công khai mà anh dùng cái vòi cao su để uống
rượu ư?". Chồng: "Bác sĩ dặn anh là phải tránh xa rượu".
Lê Hồng Dạ Thương
|
 |
|
|
»
» Văn hóa
 |
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
Tiếng Chiêng đàn bà...
Đặng Bá Tiến
Trong hàng trăm đội chiêng ở Đắc Lắc hiện nay, duy nhất chỉ có một đội chiêng
nữ, thuộc tộc người Bih, ở Buôn Trấp, huyện Krông Ana (trước đây nhiều nhà
nghiên cứu thường gọi là người Ê Đê Bih.
 |
|
Đội chiêng nữ của tộc người Bih. |
Tộc người này hiện nay chỉ có khoảng 1.000 người,
năm 1922 là 10.000 người (theo tài liệu của Th.S Lương Thanh Sơn - Giám đốc Bảo
tàng Đắc Lắc). Từ xa xưa ở tộc người này, việc đánh chiêng đã chỉ dành cho đàn
bà, con gái, không giống với các tộc người khác: Đánh chiêng là việc của đàn
ông.
Theo bà Aduôn Rai (vừa mất ngày 5.12.2005) nguyên là đội trưởng đội chiêng nữ
này thì, khi bà biết mở mắt để ngó đất, nhìn trời thì đã thấy mẹ đánh chiêng, bà
đánh chiêng. Mẹ chỉ dạy cho con gái đánh chiêng. Chị chỉ dạy cho em gái đánh
chiêng, không dạy cho con trai, em trai. Bà đã được nuôi dưỡng và lớn lên trong
tiếng chiêng đàn bà như thế. Để rồi đến năm 20 tuổi bà trở thành đội trưởng đội
chiêng nữ của người Bih. Và bà đã làm đội trưởng đội chiêng đàn bà này cho đến
ngày "bỏ con, bỏ cháu để về với bến nước của ông bà xưa".
Theo một số nhà nghiên cứu thì đội chiêng nữ này (gồm 6 người đánh chiêng jho và
1 người đánh trống) là một trong những đội chiêng độc đáo nhất của nền văn hoá
cồng chiêng Tây Nguyên. Độc đáo không chỉ người đánh chiêng là nữ mà còn ở lối
đánh, bài bản khi hoà tấu, nó không thôi thúc, giục giã, cuồng nhiệt như chiêng
arap của người Ê Đê Mthur, hay chiêng kbuan của người Ê Đê Đrao mà sâu lắng,
thâm trầm hơn. Cũng chính vì vậy, đội chiêng này đã giành được nhiều giải thưởng
trong các kỳ liên hoan cồng chiêng của tỉnh Đắc Lắc và khu vực Tây Nguyên.
Thế
nhưng, có một điều rất đáng lo là hiện nay các thành viên chính của đội chiêng
nữ này đã cao tuổi, đang mất mát dần theo thời gian, trong khi việc đào tạo bồi
dưỡng lực lượng trẻ - tuy đã được ngành văn hoá của huyện quan tâm - nhưng cho
đến nay vẫn chưa có ai đạt được sự điêu luyện như các thành viên chính của đội.
Cái khó của ngành văn hoá huyện là kinh phí hỗ trợ cho người dạy và người học.
Trong điều kiện đời sống của đồng bào còn rất nhiều khó khăn thì việc bỏ sản
xuất (dù chỉ một tuần 2 buổi) để đến với lớp học đánh chiêng là không hề dễ
dàng, nếu họ không nhận được nguồn kinh phí hỗ trợ.
Bên cạnh đó thì phong tục chia của cho người chết cũng làm mất dần các bộ chiêng
quý. Vừa qua, bà Aduôn Rai đội trưởng đội chiêng qua đời, bà được chia 2 cái
chiêng và được người ta đem chôn cùng với thi hài của bà, khiến cho bộ chiêng
jho quý bị khuyết 2 cái, không sử dụng được.

|
|