| |
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
*
"Mỗi di sản mất đi, mất đi một phần tâm hồn dân tộc"
* Lời những chiếc cổng phong rêu
* Nghệ nhân lãng du
* Tiếng chiêng đàn bà
* Công khai cổ vật để bảo vệ
* Thờ ơ với di sản văn hóa hán nôm
* Khảo cổ hay "chôn vùi" di sản?
* "Ai Man Pây" - người lưu giữ Kho tàng di
sản chữa bệnh cổ truyền
* Niềm đam mê không già
* Những di sản sắp mất
* Làm sống lại chứ không chỉ dựng lại. |
PHÓNG SỰ - BÚT KÝ
*
Phóng sự "Đợi sáng ở Mù Cả" của Đỗ
Doãn Hoàng.
* Bút ký "Cung thanh bên bờ Mêkông" của
Vĩnh Quyền & "Đường về tuyết sơn" của võ
sư Nguyễn Văn Dũng. |
TRANG THƠ
*
Ước vọng mùa xuân 2006 - Hoàng Cầm |
SÁNG TÁC
*
Về đi, cún con ơi - truyện ngắn của Bùi Việt Sỹ. |
Đêm giao thừa kỳ lạ
Nhà
văn Lâm Quang Ngọc kể lại hồi ức về những phóng viên chiến
trường (Nguyễn Văn Giá và Phạm Ngọc Chưng). |
Quán trà Lão Xá
NSND
Đào Trọng Khánh kể lại kỷ niệm một lần ghé thăm quán trà của cụ
Trưởng An, thân sinh ra Nguyễn An Định, cây bút bình luận của
Báo Lao Động. |
Lòng quyết tâm còn cao hơn núi
Nhà
ngôn ngữ học, dịch giả nổi tiếng Cao Xuân Hạo nhiều năm nay qua
các công trình nghiên cứu, các bài viết trên báo chí đã bày tỏ
nỗi lo lắng về tình trạng nói sai và viết sai tiếng Việt. |
Tâm sự đêm giao thừa
Tết
này Báo Lao Động mời nhạc sĩ Phạm Duy viết vài dòng về những
ngày tháng gặp gỡ và chơi với nhà thờ Hoàng Cầm. |
Sau
365 ngày tôi vẫn tiếp tục THỞ
Không
phải ngẫu nhiên mà hoạ sĩ Chu Hùng Sơn, hoạ sĩ Đỗ Phấn và tôi -
nhà báo Y Trang - đều chọn Nguyễn Thanh Hoa.
|
Môđiphê kiểu Trương Ngọc Ánh
Trương
Ngọc Ánh
môđiphê từ trên sàn diễn thời trang, khi đóng phim, nấu ăn, đến
dọn nhà, cắm hoa đón Tết... Tất nhiên sự môđiphê của Ánh đều có
chừng có mực...
|
Chu Thượng viết Sự kiện
Chu
Thượng thuộc loại "cây đa cây đề" của làng báo. Đầu những năm 90
của thế kỷ trước, Lao Động "nóng đùng đùng" với những bài điều
tra gai góc của Nguyễn An Định (tên khai sinh của ông). |
Ngọn gió lành và cánh chim bay...
Bùi
Việt Phong - không chỉ vì cái tên - anh đúng là một cơn gió.
Trong cuộc đời phần lớn là tù túng, chật chội đến u buồn của
anh, của chúng tôi, đã có suốt một thời gian anh đã là và cố là
một cơn gió. |
Văn nghệ cười vui
Lẻ
năm nhưng chẵn kỳ, hàng vạn hội viên vui trảy... đại hội, tàu xe
"quấn áo chen chân", hội trường cờ hoa rực rỡ. Tất nhiên có phê
và tự phê thẳng thắn, kịch liệt gọi nhau bằng đủ mọi thứ. |
Về một bãi bờ sông Đáy
Những
ngày dằng dặc xa xứ, du học ở nước Nga xứ tuyết, PGS-TS Nguyễn
Thị Minh Thái thường nhớ về quê nội, ở một làng quê nhỏ bãi bờ
sông Đáy. |
Xông nhà, chúc Tết sớm mai
Trong
một loạt các tổ hợp từ liên quan đến Tết thì việc chúc Tết có
một ý nghĩa văn hoá - phong tục rất sâu sắc, hàm chứa giá trị
nhân văn và tín ngưỡng dân gian. |
1 điểm đến - 2 di sản thế giới
Chương
trình Năm du lịch quốc gia 2006 "Quảng Nam: Một điểm đến - hai
di sản thế giới" có chủ đề "Di sản văn hoá, lễ hội dân gian,
làng nghề truyền thống và du lịch sinh thái". |
Tour độc
Khám phá
phố cổ bằng xe cổ.
Du lịch mạo hiểm cho người Việt.
Vòng quanh Việt Nam trong 79 ngày
Du lịch bằng xe trâu. |
Đi tìm một thương hiệu
Món
ăn Việt Nam ngày nay đã được biết đến trên toàn thế giới. Có thể
nói lúc đầu nó chỉ góp mặt ở nước Pháp - nơi có nhiều người Việt
định cư từ lâu. |
Không rề rà bày vẽ
Ít
cầu kỳ như miền Bắc, không thô mộc như miền Nam, ẩm thực miền
Trung có có phong vị thuần phác của người dân Nam Bộ lẫn sự tinh
tế của những cư dân ĐB sông Hồng, sông Mã. |
Nhật ký Hoa hậu thế giới
Trước
giờ phút nhận vương miện Hoa hậu thế giới 2005, cô sinh viên
ngành nhân chủng học 21 tuổi Unnur Birna Vilhjalmsdottir
(Iceland) đã nghĩ gì? |
Nữ hoàng sắc đẹp năm 2005
Họ
đến từ nhiều châu lục trên thế giới, khác nhau về màu da, màu
tóc... nhưng họ có cùng chung một điểm: Là nữ hoàng của những
cuộc thi sắc đẹp danh giá nhất thế giới. |
Hồ Gươm vốn là...
Hồ
Gươm trong mắt của hai nhà nhiếp ảnh trẻ Hoài Linh, Ngô Nhật
Hoàng, giản dị và gần gũi và đúng là Hồ Gươm như nó vốn là. |
|
|
|

Mẩu cười Xuân
Vợ:
"Tết nhất uống rượu công khai mà anh dùng cái vòi cao su để uống
rượu ư?". Chồng: "Bác sĩ dặn anh là phải tránh xa rượu".
Lê Hồng Dạ Thương
|
 |
|
|
»
» Văn hóa
 |
Thời gian sao mà
xuẩn ngốc
Lê Thanh Phong
Đang
từ cái rét cắt da, trời chợt ấm lên nồng nàn. Vậy là xuân đấy ư.
Xuân đến thật lịch sự và đầy thương yêu. Cứ mỗi khi đi thêm đủ một
vòng luân chuyển của bốn mùa, người ta thường ngẫm ngợi về đời mình,
chợt thấy mình tuổi tác hơn, buồn hơn trước sắc xuân có từ vô cùng
nhưng luôn tươi trẻ. Cũng đôi khi, lấy cái vô hạn của trời đất để
soi thân phận hữu hạn của mình, người ta nhận ra mình không bằng hạt
cát. Để rồi, người ta chợt thấy dễ yêu thương và tha thứ hơn những
"hữu hạn" quanh mình.
Nhớ sáng mồng một đã lâu, nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường gọi tôi đến
uống rượu. Thời đó, có được chai rượu ngoại, rót một chén tưởng như
thơm cả khu chung cư. Tôi là người kém may mắn nên rất ngại đạp đất
nhà ai, nhưng anh bảo có rượu ngon để "uống với nói cười" là cuộc
đời tự nhiên đẹp. Gặp nhưng không phải để chúc nhau đầu năm, bởi các
thứ hạnh phúc, sức khoẻ mà con người ước mong lại mênh mông và xa
vời, và dẫu có được thì cũng mong manh khó giữ.
Bên ngoài, mưa xuân nết na trên hai hàng long não. Anh nhìn mưa và
bình Kiều. "Nàng Kiều rất đẹp, nhưng cái nhất là gì?" - anh hỏi tôi.
Nguyễn Du tả Thuý Kiều với quá nhiều cái đẹp, có cả cảnh nàng khoả
thân, biết chọn cái đẹp nào. Rồi anh tự nói: "Đôi mắt". Bởi đầu tiên
khi tả nàng Kiều, Nguyễn Du viết "làn thu thuỷ", rồi mới "nét xuân
sơn". Cũng chẳng biết tự dưng anh vin Kiều vào câu chuyện đầu năm
với ý tứ gì? Tôi chỉ như cậu tiểu đồng hầu rượu lắng nghe. Cuối
cùng, cũng nghe được anh nói rằng rất ngưỡng mộ và đau trước những
người đàn bà đẹp. Trong văn chương Việt Nam, theo anh Kiều đẹp nhất.
Cái đẹp của Kiều làm nên nhiều nỗi khổ không chỉ riêng cho chính
nàng, bởi đã gợi lên thú tính của Sở Khanh, lòng tham của Tú Bà, mê
đắm của Thúc Sinh, ghen ghét của Hoạn Thư...
Những mê muội đó cũng là nỗi khổ. Còn với anh, trước nhan sắc, anh
thấy đau vì biết rằng ngày mai sắc đẹp ấy sẽ tàn phai. Chừng đó thôi
cũng đủ lắm rồi. Anh kể thời ở chiến khu, phải lòng trước sắc đẹp
của một cô du kích miền cao. Bẵng đi một thời gian sau chiến tranh,
gặp lại không còn nhận ra gương mặt ngày xưa nữa. Lúc ấy, anh thấy
thời gian như một trò đùa.
Sợ thời gian phủ lên đời em, đời ai, cũng là sự sợ hãi của đời mình.
Bởi đó là lúc ta trắng tay nhất sau những vật vã giành giật. Cõi
người ta rất giàu những nỗi buồn, nhưng luôn thiếu thốn sự chia sẻ.
Nhà thơ rung cảm trước nhân thế nên thường chuốc lấy nỗi buồn. Anh
nói với tôi rằng, quyền của nghệ sĩ là quyền được buồn. Vợ anh - nhà
thơ Lâm Thị Mỹ Dạ - nghe được, bảo rằng nghệ sĩ là buồn, không cần
tuyên ngôn cái quyền đó. Ừ nhỉ. Thế thì cứ buồn. Rất tự tại.
Rồi một mùa xuân. Không phải ở bên ô cửa nhà anh nhìn mưa rơi trên
hai hàng long não. Anh bảo tôi đưa anh lên trên sân thượng của một
nhà hàng bên bờ sông, đó là một trong những nơi ngắm sông Hương đẹp
nhất mà anh thích. Đúng là thời gian như một trò đùa. Tôi không còn
là đứa tiểu đồng hầu rượu mà trở thành gã đàn ông trung niên biết
uống rượu. Còn anh không uống được nữa. Chẳng nói năng chi, anh ngồi
trên chiếc xe lăn ngắm dòng sông "Sử thi buồn" của anh. Dưới làn
khói sương và ráng chiều, mặt sông lung linh tạo nên những hình thù
rất lạ, như có muôn cung nữ từ xa xưa về nhảy múa.
Chưa bao giờ tôi thấy gần gũi anh như chiều bên sông ấy. Một nhà thơ
tài hoa, uyên bác, từng sôi nổi, dữ dội, dằn vặt, khổ đau. Giờ anh
thanh thản, buồn và hình như tha thiết với cuộc đời hơn. Tôi nghĩ có
những câu hỏi mà sự tích luỹ kiến thức uyên thâm cả một đời, anh vẫn
không trả lời được, nhưng chỉ ngộ ra sau khi anh thoát khỏi cơn bạo
bệnh. Không biết anh nói với tôi hay thì thầm với sông: "Lại thêm
một tuổi đời". Anh đọc chậm rãi bài thơ "Dù năm dù tháng". Bài thơ
tôi đã thuộc lòng và nghe anh đọc nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thấm
như lúc này... "Rồi sẽ một ngày trắng tóc. Nhưng lòng anh vẫn không
nguôi. Thời gian sao mà xuẩn ngốc. Mới thôi, đã một đời người".
 |
|