Trang chủ  |  Chính trị |  Công đoànKinh tế |  Xã hội  |  Văn hoá  |  Thể thao  |  Quốc tế  |  Khoa học
 
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
* "Mỗi di sản mất đi, mất đi một phần tâm hồn dân tộc"
* Lời những chiếc cổng phong rêu
* Nghệ nhân lãng du
* Tiếng chiêng đàn bà
* Công khai cổ vật để bảo vệ
* Thờ ơ với di sản văn hóa hán nôm
* Khảo cổ hay "chôn vùi" di sản?
* "Ai Man Pây" - người lưu giữ Kho tàng di sản chữa bệnh cổ truyền
* Niềm đam mê không già
* Những di sản sắp mất
* Làm sống lại chứ không chỉ dựng lại.
PHÓNG SỰ - BÚT KÝ
* Phóng sự "Đợi sáng ở Mù Cả" của Đỗ Doãn Hoàng.
* Bút ký "Cung thanh bên bờ Mêkông" của Vĩnh Quyền & "Đường về tuyết sơn" của võ sư Nguyễn Văn Dũng.
SÁNG TÁC
* Về đi, cún con ơi - truyện ngắn của Bùi Việt Sỹ.
Đêm giao thừa kỳ lạ
Nhà văn Lâm Quang Ngọc kể lại hồi ức về những phóng viên chiến trường (Nguyễn Văn Giá và Phạm Ngọc Chưng).
Quán trà Lão Xá
NSND Đào Trọng Khánh kể lại kỷ niệm một lần ghé thăm quán trà của cụ Trưởng An, thân sinh ra Nguyễn An Định, cây bút bình luận của Báo Lao Động.
Lòng quyết tâm còn cao hơn núi
Nhà ngôn ngữ học, dịch giả nổi tiếng Cao Xuân Hạo nhiều năm nay qua các công trình nghiên cứu, các bài viết trên báo chí đã bày tỏ nỗi lo lắng về tình trạng nói sai và viết sai tiếng Việt.
Tâm sự đêm giao thừa
Tết này Báo Lao Động mời nhạc sĩ Phạm Duy viết vài dòng về những ngày tháng gặp gỡ và chơi với nhà thờ Hoàng Cầm.
Sau 365 ngày tôi vẫn tiếp tục THỞ
Không phải ngẫu nhiên mà hoạ sĩ Chu Hùng Sơn, hoạ sĩ Đỗ Phấn và tôi - nhà báo Y Trang - đều chọn Nguyễn Thanh Hoa.
Môđiphê kiểu Trương Ngọc Ánh
Trương Ngọc Ánh môđiphê từ trên sàn diễn thời trang, khi đóng phim, nấu ăn, đến dọn nhà, cắm hoa đón Tết... Tất nhiên sự môđiphê của Ánh đều có chừng có mực...
Chu Thượng viết Sự kiện
Chu Thượng thuộc loại "cây đa cây đề" của làng báo. Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, Lao Động "nóng đùng đùng" với những bài điều tra gai góc của Nguyễn An Định (tên khai sinh của ông).
Ngọn gió lành và cánh chim bay...
Bùi Việt Phong - không chỉ vì cái tên - anh đúng là một cơn gió. Trong cuộc đời phần lớn là tù túng, chật chội đến u buồn của anh, của chúng tôi, đã có suốt một thời gian anh đã là và cố là một cơn gió.
Văn nghệ cười vui
Lẻ năm nhưng chẵn kỳ, hàng vạn hội viên vui trảy... đại hội, tàu xe "quấn áo chen chân", hội trường cờ hoa rực rỡ. Tất nhiên có phê và tự phê thẳng thắn, kịch liệt gọi nhau bằng đủ mọi thứ.
Về một bãi bờ sông Đáy
Những ngày dằng dặc xa xứ, du học ở nước Nga xứ tuyết, PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái thường nhớ về quê nội, ở một làng quê nhỏ bãi bờ sông Đáy.
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Đang từ cái rét cắt da, trời chợt ấm lên nồng nàn. Vậy là xuân đấy ư. Xuân đến thật lịch sự và đầy thương yêu.
Xông nhà, chúc Tết sớm mai
Trong một loạt các tổ hợp từ liên quan đến Tết thì việc chúc Tết có một ý nghĩa văn hoá - phong tục rất sâu sắc, hàm chứa giá trị nhân văn và tín ngưỡng dân gian.
1 điểm đến - 2 di sản thế giới
Chương trình Năm du lịch quốc gia 2006 "Quảng Nam: Một điểm đến - hai di sản thế giới" có chủ đề "Di sản văn hoá, lễ hội dân gian, làng nghề truyền thống và du lịch sinh thái".
Tour độc
Khám phá phố cổ bằng xe cổ.
Du lịch mạo hiểm cho người Việt.
Vòng quanh Việt Nam trong 79 ngày
Du lịch bằng xe trâu.
Đi tìm một thương hiệu
Món ăn Việt Nam ngày nay đã được biết đến trên toàn thế giới. Có thể nói lúc đầu nó chỉ góp mặt ở nước Pháp - nơi có nhiều người Việt định cư từ lâu.
Không rề rà bày vẽ
Ít cầu kỳ như miền Bắc, không thô mộc như miền Nam, ẩm thực miền Trung có có phong vị thuần phác của người dân Nam Bộ lẫn sự tinh tế của những cư dân ĐB sông Hồng, sông Mã.
Nhật ký Hoa hậu thế giới
Trước giờ phút nhận vương miện Hoa hậu thế giới 2005, cô sinh viên ngành nhân chủng học 21 tuổi Unnur Birna Vilhjalmsdottir (Iceland) đã nghĩ gì?
Nữ hoàng sắc đẹp năm 2005
Họ đến từ nhiều châu lục trên thế giới, khác nhau về màu da, màu tóc... nhưng họ có cùng chung một điểm: Là nữ hoàng của những cuộc thi sắc đẹp danh giá nhất thế giới.
Hồ Gươm vốn là...
Hồ Gươm trong mắt của hai nhà nhiếp ảnh trẻ Hoài Linh, Ngô Nhật Hoàng, giản dị và gần gũi và đúng là Hồ Gươm như nó vốn là.

Mẩu cười Xuân

Vợ: "Tết nhất uống rượu công khai mà anh dùng cái vòi cao su để uống rượu ư?". Chồng: "Bác sĩ dặn anh là phải tránh xa rượu". Lê Hồng Dạ Thương
 

Trang chủ » Xuân Bính Tuất » Văn hóa

TRANG THƠ

 
Hoàng Cầm

Ước vọng mùa xuân 2006

Tôi đã im rồi thôi nói năng
Mưa chiều chưa đọng, nóng càng tăng
Mồ hôi sắp lụt phòng oi ả
Đôi vợ chồng son khó chỗ nằm

Gió bống bang em về cõi ấy
Tôi còn hứng chịu trận mưa chan
Ví chăng đến lúc tôi thành đá
Chắc vẫn thầm thương khóc hợp
tan

Xin người chớ rót lôi phong vũ
Bão gấp trăm lần trận gió nam
Chỉ muốn hứng mưa vừa tỉ lệ
Nắng tung hoành xin bớt chói
chang

Giả sử người em như lụa nõn
Tôi theo đi bất kể ôn hàn
Đến đâu cũng thấy em hiền dịu
Mây bốn phương trời xanh chứa chan

Khí tượng đầy tin nắng đẹp tươi
Bụi mưa nhàn nhã thả chim trời
Mong em ấm lạnh vừa phong độ
Anh cứ tầm xuân lấm tấm vui

Huỳnh Dũng Nhân

Ký ức sông Đà

Tôi vừa biết miền thơ ấu của em
Có màu trắng hoa ban có màu
vàng của núi
Ngẩng đầu lên mây trắng bay vời
vợi
Thấy mặt trời hồng như trái cam

Em dạy tôi từng câu chữ bản làng
Tuổi thơ trập trùng từng con dốc
đổ
Chiếc cầu treo rung rinh và những bóng nắng suốt đời rạn vỡ
Đọc thơ em lại buốt nhói tim mình

Em bảo riêng em mây trắng đến
nao lòng
Cuồn cuộn sông Đà nỗi niềm tần
tảo
Quá khứ bàng hoàng vạt rừng gió bão
Khe trắng đầy xương đá lụt đi qua

Ở đó có một cánh đồng không mọc nổi hoa
Tôi thương vách nhà hoang tàn chứng tích
Tuổi 20 cô gái nghèo giấu sau mái ngực
Cánh rừng nhờ truyền thuyết khỏi
vô danh

Tôi miên man tôi trong ký ức của
em
Suối sâu thế kia là nhờ núi đấy
Sáng sông Đà bình minh đỏ như
thép chảy
Rơi khẽ khàng trong suốt chuyến
đò ngang

Sao tôi lại ra đi cho trọn kiếp nhỡ nhàng
Không ai giục ai tìm mà cứ vội
Quay mặt lại thấy núi trong sương núi
Em, mặt trời đỏ thẫm khát khao mưa.

Hoàng Phủ Ngọc Tường

Hoa ngô đồng

Lạ quá! Sao lòng cứ nhớ nhung
Dáng ai đứng tựa cội ngô đồng
Nụ cười phơi phới theo màu áo
Còn lại cho tôi những cánh hồng.

Thoáng chốc đời người cũng vội
qua
Chìm trong ký ức của màu hoa
Nụ cười phơi phới ngày xuân trước
Còn lại trong tôi chút nhạt nhoà.

Tháng năm qua con nước lênh
đênh
Hoa ngô rơi từng đám bồng bềnh
Xa rồi hình bóng thanh xuân ấy
Sông vẫn trôi dài trong khói xanh.

Sống ở quê người, em biết không
Tôi thường tìm đến cội ngô đồng
Hỏi cây còn nhớ người xưa ấy
Đứng hát xuân thì trên bến sông.

Ngô Mai Phong

Anh yêu em

Như tấm chăn bị vắt
Anh kêu lên đau đớn:
Anh - yêu - em
Em có nghe không?

Như con ngựa bứt khỏi yên
cương
Phóng điên cuồng tơi bời thảo nguyên
Anh thét lên sung mãn:
Anh - yêu - em
Em có nghe không?

Như dòng sông từ bỏ đại ngàn
Lao thẳng về miền em khô khát
Anh gầm lên sôi sục:
Anh - yêu - em
Em có nghe không?

Dẫu tấm chăn đau thương tan
như bông tuyết
Bờm ngựa rủ im lìm
Dòng sông biến mất
Thì ngọn gió đêm đêm thổi khắp
trái đất
Vẫn không thôi vang vọng:
Anh - yêu - em
Em có nghe không?

Đoàn Ngọc Thu

Cơn mơ mùa đông

Chạy theo một cơn mưa bất chợt
Ào đến cùng gió rét mùa đông
Dùng dằng những sợi trời giăng
ướt
Bờ môi mềm lại như trẻ thơ
Cơn say xưa về hát
Nụ hôn ngọt, nụ hôn đắng chát...

Ta yêu người cùng điên
Như yêu niềm đam mê đã mất
Đông tràn đông... vòng tay ngập
ấm
Theo cơn lốc của người
vào chốn tận cùng quên

Tìm cho mình một nỗi buồn khác
Mới lạ hơn và cũ kỹ như muôn đời
Mùa xuân đến với chút tình trong trẻo
Thắp trong đêm một cơn mơ xa
vời...

Phạm Tiến Duật

Người nặn tò he ở Ô Quan Chưởng

Ông già ấy gầy nhom, quần áo nâu, râu bạc
Lấy bột gạo nhuộm màu, nặn chim muông, hoa lá
Nặn cờ xí, các ông tướng có voi to, ngựa lớn
Nặn cả giấc mơ Hằng Nga của chú Cuội nhà nghèo

Ông già ấy có đứa con chết trận
Nó đã từng mơ thành hoạ sĩ tài ba
Con không về mà hồn còn phù hộ
Cho cha kiếm đồng tiền tò he nuôi dưỡng tuổi già.

Thái Giang

Liễu Xuân

Năm đi qua, tháng đi qua
Em son trẻ quá - cho già thời gian
Em hay nhành liễu miên man
Cho ai tàn cả dung nhan vì mình
Lênh đênh trong cõi hữu hình
Giá ai được đắm thuyền tình của
ai?
Thì dù khô cạn đêm ngày
Vẫn xanh nhành liễu vuốt dài thời gian...

Bùi Chí Vinh

Anh và con đại thử

Để giữ được tình yêu bên mình
Nó đặt may một cái bao bằng vải
Nó đeo trước ngực và mỗi ngày mỗi nói:
Tình yêu ơi tình yêu!

Thời gian qua đi và năm tháng trôi theo
Cái bao bằng vải dính liền thành da thịt
Nên anh có cớ kể em nghe sự tích
Về loài đại thử lúc yêu nhau....

Để giữ được em, anh cũng may
một cái bao
Đeo trước ngực và chất đầy đau
khổ
Làm ngạc nhiên hết những con đại thử
Về cách loài người yêu nhau!
 
Nguyễn Thuỵ Kha

Hoa bỏng Cho Hiền

Hôn nửa thế kỷ em
Ánh từng tia mắt ấm
Sáng li ti hoa bỏng
Một tháng giêng bất ngờ

Khai sinh tự bao giờ
Âm thầm và lặng lẽ
Hoa bỏng khiêm nhường kể
Một cuộc đời cỏ cây

Đã ba mươi năm đầy
Mọc vào anh xanh ngắt
Tình em vàng trong cát
Ướp mộng mơ sạch thanh

Lá rịt vết thương anh
Sém một thời sôi sục
Hoa đỏ miền ký ức
Từng tháng giêng giáng sinh

Từng tháng giêng chúng mình
Đắm say nhau không nghỉ
Tuổi tròn nửa thế kỷ
Tình tròn gương mặt con

Mãi thắm tươi môi son
Cháy bỏng hoa từng nụ
Mãi dày dày lá nhỏ
Đắp lành bao vết thương

Trương Quế Chi

Những cánh đồng thêm rộng trong tôi

Tặng ba mẹ và em Bống

Cho những cánh đồng thêm rộng trong tôi
Những hạt giống gạn sau giấc ngủ trăng sữa
Nối liền mái tóc mẹ và con gái
Có thành thác đổ ?

Bầu trời rồi cũng xa bàn tay tôi
Nằm im thiêm thiếp
Phía trên đầu đứa trẻ không biết chơi diều

Bàn tay nhỏ dại
Cứ mở mãi…

Cho những cánh đồng thêm rộng trong tôi
Những viên sỏi lăn theo bước tôi mỗi lần đi lạc
Cánh cổng ngôi nhà cha chẳng bao giờ khép
Nhưng chật quá rồi!
Căn gác xép âu lo
Những con đường rực rỡ rồi cũng xa đôi mắt tôi
Bỏ lại trên tấm đệm màu hồng
Nơi tôi kể câu chuyện cổ tích đầu tiên cho em gái

Bàn tay nhỏ dại
Cứ mở mãi…

Cho những cánh đồng thêm rộng trong tôi…

Dương Đức Quảng

Thử khác mình

Có khi nào ta thử khác ta chưa
Thử đi trên dây như người làm xiếc
Thử biếng nhác như người trốn việc
Thử bỏ nhà đi làm một gã rong chơi?

Cũng đôi lần tôi thử khác tôi
Thử tìm vận may trong trò đen đỏ
Thử tìm thú vui trong muôn ngàn cám dỗ
Thử khác mình một chút xem sao!

Thử say sóng để được biết nôn nao
Người đi biển sá gì sóng lớn
Thử lỡ hẹn để nghe lời hờn giận
Thử không về xem còn nhớ ngõ quen.

Thử bán buôn xem có kiếm được tiền
Cầm bút mãi tự thấy mình tẻ nhạt
Thử vẽ mặt bôi râu cho thật khác
Xem bạn bè còn nhận ra không.

Cũng có lần thử đứng trước đám đông
Miệng nói vậy mà không phải vậy
Thử lội xuống bùn để tự mình được thấy
Ngan ngát hương sen toả khắp mặt hồ...

Cuộc sống quanh ta như một bàn cờ
Bày trước mặt đường đi muôn nẻo
Thử một lần đổi xe lấy pháo
Tàn cuộc cờ pháo liệu có hơn xe?

Rồi một lần sau lúc tỉnh cơn mê
Thử khác mình mới thấy mình ngớ ngẩn
Ngay trước mặt là vực sâu thăm thẳm
Thử một lần trượt ngã, dám không đây?

Phan Huyền Thư

Chuyến bay

Biết trước những ánh mắt tiễn đưa
nhọn hoắt màu hả dạ.
Cái mũ rộng vành
của những người tiễn đưa tôi không che được thái độ của họ
với chính họ. Đối diện với chính mình
chẳng bao giờ nhẹ nhõm (và quan trọng
là chẳng bao giờ có thể bay lên).
Không báo bão. Nha khí tượng thuỷ văn
trong căn phòng bốn ngăn màu đỏ
chỉ dự báo cơn lũ tuyệt vọng
tâm nhĩ tràn về báo động sự nổi loạn.
Chuyến bay không có lý do bị huỷ bỏ
(nói gì những trận lũ vớ vẩn trong tim).
Với lỉnh kỉnh vali lèn chặt lời hứa
cùng chiếc ba lô ảo tưởng
túi xách tay đựng hộp kim chỉ
một cuốn thơ và tấm ảnh chụp hai cậu bé
sún răng. Nhét thêm vài chiếc kẹo vào túi quần
(những lời nói dối cuối cùng được bọc cẩn thận
trong lớp giấy tráng thiếc được gọi
một cách lãng mạn: Sôcôla) và một bó hoa
(chẳng lẽ lại không hoa) miệng ngậm chiếc vé
đã book cho mình từ trong mơ. Tôi nhận ra ngay
chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Khoang mây. Tôi không biết
mình đang bay lên hay rơi xuống. Hình như
cũng chẳng có gì khác biệt. Tất cả
rồi cũng trở nên bé nhỏ
đằng sau khung cửa sổ máy bay.

Trần Anh Thái

Giữa trời

Ta lạc vào
Dòng người vội vã
Những nụ hoa rụng đầy hoàng hôn

Gió đi
Không còn tiếng reo trên mặt hồ
phủ khói
Những tia nắng xa dần

Em ở đâu
Ngọn lửa nào sáng lên con đường cũ

Ta tựa vào bóng đêm nơi chân tường
vừa đổ
Sương ướt đẫm hàng cây

Con đường trôi qua bóng đêm

Không phải nước của dòng sông
Con thuyền không về bến
Tiếng sáo xưa lạc lõng bên đồi.

Nguyễn Trọng Tạo

Tết sớm gọi tuổi mình

không gói được mùa đông cất vào trong tủ
em thôi đành mang áo gấm đi đêm
vầng trăng lạnh đến bạch ngày mới ngủ
về cùng em sương ẩm ướt hiên thềm

không níu được mùa xuân quay trở lại
anh thôi đành trồng một sắc đào riêng
hoa đào nở cuối chiều đông giá buốt
tết bỗng dưng đến sớm gọi tuổi mình

em hối lộ đào hoa một nụ cười rượu chát
anh tham ô trời đất mấy câu thơ
và như thế chúng mình qua cái tết
xuân lén về rồi đi như trong mơ

Văn Công Hùng

Chiều cao nguyên

chiều cao nguyên lạc trong đồi bát úp
lạc trong mắt em, lạc trong nỗi buồn
lạc trong miên man dã quỳ im lặng
gió lên rất chậm phía mờ trăng

mà em đang ở miền xa thẳm lắm
dập dềnh sông chớp mắt đã thăng ngàn
em mơ giấc dã quỳ trong cơn thức
tầng ba sinh bồi lở chân cầu

và phù du
lạc qua miền nắng xế
cái chớp mắt thiên thu nghìn trùng cổ tích
lặng thầm như đá, và trôi

làm sao cắt nghĩa được em với dã quỳ hoang dại
để mà mong manh như mây trắng cuối trời
thôi thì gửi nhau chút sắc vàng còn lại
gió thổi hoài bạc những giấc đêm

Báo xuân 2000 | Báo xuân 2001 | Báo xuân 2002 | Báo xuân 2003 | Báo xuân 2004 | Báo xuân 2005
      » www.laodong.com.vn  © Copyright 2006, Lao Dong Newspaper. All Rights Reserved.   
     About Laodong | Unicode Fonts | Advert