Trang chủ  |  Chính trị |  Công đoànKinh tế |  Xã hội  |  Văn hoá  |  Thể thao  |  Quốc tế  |  Khoa học
 
CHUYÊN ĐỀ: SÁCH ĐỎ NHỮNG GIÁ TRỊ VĂN HÓA VIỆT NAM
* "Mỗi di sản mất đi, mất đi một phần tâm hồn dân tộc"
* Lời những chiếc cổng phong rêu
* Nghệ nhân lãng du
* Tiếng chiêng đàn bà
* Công khai cổ vật để bảo vệ
* Thờ ơ với di sản văn hóa hán nôm
* Khảo cổ hay "chôn vùi" di sản?
* "Ai Man Pây" - người lưu giữ Kho tàng di sản chữa bệnh cổ truyền
* Niềm đam mê không già
* Những di sản sắp mất
* Làm sống lại chứ không chỉ dựng lại.
PHÓNG SỰ - BÚT KÝ
* Phóng sự "Đợi sáng ở Mù Cả" của Đỗ Doãn Hoàng.
* Bút ký "Cung thanh bên bờ Mêkông" của Vĩnh Quyền & "Đường về tuyết sơn" của võ sư Nguyễn Văn Dũng.
TRANG THƠ
* Ước vọng mùa xuân 2006 - Hoàng Cầm
SÁNG TÁC
* Về đi, cún con ơi - truyện ngắn của Bùi Việt Sỹ.
Đêm giao thừa kỳ lạ
Nhà văn Lâm Quang Ngọc kể lại hồi ức về những phóng viên chiến trường (Nguyễn Văn Giá và Phạm Ngọc Chưng).
Quán trà Lão Xá
NSND Đào Trọng Khánh kể lại kỷ niệm một lần ghé thăm quán trà của cụ Trưởng An, thân sinh ra Nguyễn An Định, cây bút bình luận của Báo Lao Động.
Lòng quyết tâm còn cao hơn núi
Nhà ngôn ngữ học, dịch giả nổi tiếng Cao Xuân Hạo nhiều năm nay qua các công trình nghiên cứu, các bài viết trên báo chí đã bày tỏ nỗi lo lắng về tình trạng nói sai và viết sai tiếng Việt.
Tâm sự đêm giao thừa
Tết này Báo Lao Động mời nhạc sĩ Phạm Duy viết vài dòng về những ngày tháng gặp gỡ và chơi với nhà thờ Hoàng Cầm.
Sau 365 ngày tôi vẫn tiếp tục THỞ
Không phải ngẫu nhiên mà hoạ sĩ Chu Hùng Sơn, hoạ sĩ Đỗ Phấn và tôi - nhà báo Y Trang - đều chọn Nguyễn Thanh Hoa.
Môđiphê kiểu Trương Ngọc Ánh
Trương Ngọc Ánh môđiphê từ trên sàn diễn thời trang, khi đóng phim, nấu ăn, đến dọn nhà, cắm hoa đón Tết... Tất nhiên sự môđiphê của Ánh đều có chừng có mực...
Chu Thượng viết Sự kiện
Chu Thượng thuộc loại "cây đa cây đề" của làng báo. Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, Lao Động "nóng đùng đùng" với những bài điều tra gai góc của Nguyễn An Định (tên khai sinh của ông).
Văn nghệ cười vui
Lẻ năm nhưng chẵn kỳ, hàng vạn hội viên vui trảy... đại hội, tàu xe "quấn áo chen chân", hội trường cờ hoa rực rỡ. Tất nhiên có phê và tự phê thẳng thắn, kịch liệt gọi nhau bằng đủ mọi thứ.
Về một bãi bờ sông Đáy
Những ngày dằng dặc xa xứ, du học ở nước Nga xứ tuyết, PGS-TS Nguyễn Thị Minh Thái thường nhớ về quê nội, ở một làng quê nhỏ bãi bờ sông Đáy.
Thời gian sao mà xuẩn ngốc
Đang từ cái rét cắt da, trời chợt ấm lên nồng nàn. Vậy là xuân đấy ư. Xuân đến thật lịch sự và đầy thương yêu.
Xông nhà, chúc Tết sớm mai
Trong một loạt các tổ hợp từ liên quan đến Tết thì việc chúc Tết có một ý nghĩa văn hoá - phong tục rất sâu sắc, hàm chứa giá trị nhân văn và tín ngưỡng dân gian.
1 điểm đến - 2 di sản thế giới
Chương trình Năm du lịch quốc gia 2006 "Quảng Nam: Một điểm đến - hai di sản thế giới" có chủ đề "Di sản văn hoá, lễ hội dân gian, làng nghề truyền thống và du lịch sinh thái".
Tour độc
Khám phá phố cổ bằng xe cổ.
Du lịch mạo hiểm cho người Việt.
Vòng quanh Việt Nam trong 79 ngày
Du lịch bằng xe trâu.
Đi tìm một thương hiệu
Món ăn Việt Nam ngày nay đã được biết đến trên toàn thế giới. Có thể nói lúc đầu nó chỉ góp mặt ở nước Pháp - nơi có nhiều người Việt định cư từ lâu.
Không rề rà bày vẽ
Ít cầu kỳ như miền Bắc, không thô mộc như miền Nam, ẩm thực miền Trung có có phong vị thuần phác của người dân Nam Bộ lẫn sự tinh tế của những cư dân ĐB sông Hồng, sông Mã.
Nhật ký Hoa hậu thế giới
Trước giờ phút nhận vương miện Hoa hậu thế giới 2005, cô sinh viên ngành nhân chủng học 21 tuổi Unnur Birna Vilhjalmsdottir (Iceland) đã nghĩ gì?
Nữ hoàng sắc đẹp năm 2005
Họ đến từ nhiều châu lục trên thế giới, khác nhau về màu da, màu tóc... nhưng họ có cùng chung một điểm: Là nữ hoàng của những cuộc thi sắc đẹp danh giá nhất thế giới.
Hồ Gươm vốn là...
Hồ Gươm trong mắt của hai nhà nhiếp ảnh trẻ Hoài Linh, Ngô Nhật Hoàng, giản dị và gần gũi và đúng là Hồ Gươm như nó vốn là.

Mẩu cười Xuân

Vợ: "Tết nhất uống rượu công khai mà anh dùng cái vòi cao su để uống rượu ư?". Chồng: "Bác sĩ dặn anh là phải tránh xa rượu". Lê Hồng Dạ Thương
 

Trang chủ » Xuân Bính Tuất » Văn hóa

Ngọn gió lành và cánh chim bay...


Đỗ Quang Hạnh

Bùi Việt Phong - không chỉ vì cái tên - anh đúng là một cơn gió. Trong cuộc đời phần lớn là tù túng, chật chội đến u buồn của anh, của chúng tôi, đã có suốt một thời gian anh đã là và cố là một cơn gió. Tôi đã quên hết những bài học kiến thức phổ thông, không biết gì về khí tượng về thuỷ văn gì hết, chẳng rõ gió sinh ra từ đâu, nhưng đối với bạn bè, Phong quả là một cơn gió lành nhưng ngắn ngủi, mong manh như một hơi thở nhẹ, như anh viết: "Là ngọn gió lành hay một cánh chim bay".

Không, cái làn gió ấy chỉ như một biểu tượng về khoảnh khác thời gian, như một lời chia tay rất khẽ với kiếp người ngắn ngủi. Với những người thân và bè bạn thân thiết, Phong sẽ còn tồn tại dài lâu, dài lâu hơn thế!
Những ai từng tiếp xúc với Phong, đều thấy dễ chịu, coi anh là người tốt thực sự. Không hiểu sao tôi không thật thoải mái khi sử dụng từ tốt, tôi muốn nói Phong là một con người tử tế, chân thành nhân hậu, tóm lại là hay. Đôi khi tôi cũng "học" theo tính Phong, rườm rà, vòng vèo một lúc vì thường Phong ngại nói thẳng, ngại bày tỏ chính kiến trực tiếp. Chỉ trừ thơ. Chính vì thế mà bạn bè chúng tôi thường khen đôi khi như giễu cợt anh là người làm công tác "dân vận", "mặt trận" không mệt mỏi, không ngại tốn kém thì giờ, tiền bạc.

Với riêng tôi, tròn 20 năm chơi với Phong, đó là quãng thời gian đẹp nhất của cuộc đời. Tất nhiên vì chúng tôi bắt đầu khi còn rất trẻ, nhưng đã trưởng thành và từng trải qua thời lính tráng, sinh viên và bắt đầu cái nghiệp công chức. Trong kiếp người phù du ngắn ngủi, Phong đã trải qua nhiều nỗi buồn hơn niềm vui. Kể cả những "nỗi buồn không đâu" như thơ anh viết. Cuối năm 1982, gặp Phong, tôi không thấy anh có cái mẽ gì gây được ấn tượng. Quắt queo, ngơ ngác như "thằng nghiện" - lời bè bạn đặt cho anh - Phong lếch nhếch nhưng ồn ào, nói như súng liên thanh, đầy tự tin, kiêu hãnh vì có một chút thành công trong thơ ca ở Sài Gòn.

 Nhưng thời gian không lâu chúng tôi đã thấy được thuộc tính cô đơn, trầm cảm của anh. Tất nhiên phải là người rất nhạy cảm, tinh ý mới thấy được cả một bể u sầu, mâu thuẫn trong anh. Hồi ấy, suốt ngày anh uống rượu anh nói sa sả, nhất là về văn chương, nhưng tôi hiểu niềm sùng tín thơ ca đang dần dần đi khỏi anh, khỏi tôi. Khi rời khẩu súng, về trường đại học, Phong cầm bút với niềm khát khao say mê rất đỗi hồn nhiên, cái gì anh cũng ngỡ là viết thành thơ được: "Chỉ có bụi là tôi chưa viết được". Đọc thơ Phong thời ấy tôi thấy anh viết ào ạt vội vã như một hoạ sĩ vẽ phác thảo để chuẩn bị cho những tác phẩm lớn hơn sau này, vì thế phần thơ in chung với Hoàng Trần Cương anh lấy tên là "Phác hoạ". Theo tôi có lẽ hai nhà thơ có ảnh hưởng nhiều nhất đến anh là W.Whitman và P.Neruda. Bùi Việt Phong luôn là thi sĩ, thi sĩ thực sự dù anh chỉ làm thơ trong có khoảng mươi năm và viết rất không đều tay...

Càng trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, Phong càng trầm cảm. Nhiều khi không "thật tính" nữa. Cay đắng làm sao khi tôi biết tất cả những điều đó mà đành bất lực không cách gì sẻ chia với anh được.

Phong đã từng đau khổ trong khát vọng, trong chuyện riêng, chuyện công tác, nhưng anh đã từng rắn rỏi "đàng hoàng" - từ anh thường dùng - để vượt qua. Thế nhưng như tôi nhận xét, Phong là cả một khối mâu thuẫn bền bỉ, liên tục và hết sức "kiên định lập trường"!

Giá như Phong "ngây thơ" hơn, "nghệ sĩ" hơn, thậm chí là "buông thả" hơn thì cuộc đời anh có lẽ đã khác. Bùi Việt Phong từng viết: "Những lỡ lầm tôi không sao làm lại được/ Trong cuộc đời bé nhỏ của tôi". Thánh nhân còn có lỡ lầm nữa là Phong, nhưng đau đớn thay, Phong là người rất ít "lỡ lầm", và những "lỡ lầm" đấy với bất kể ai khác cũng chẳng là cái quái gì! "Lỡ lầm" lớn nhất của anh có lẽ chính là sự bảo thủ, cố chấp để che lấp sự yếu đuối trong niềm tin về chính bản thân mình...

Thế mà đã hơn 3 năm rồi, ngày Phong về "thiên xưa" như thơ Ngô Mai Phong viết. Cỏ đã "lên xanh" từ bao lâu rồi trên cánh đồng nhỏ ở Quỳnh Côi nơi Phong nằm. Có lẽ mấy năm qua Phong như người hát rong trong cõi vô thường. Anh từng viết: "Em đừng khóc nếu lúc nào tìm lại/ Những người hát rong mới hát nửa chừng...". Không phải ai cũng hát hết bài ca của cuộc đời mình. Sự nửa chừng ấy càng làm chúng tôi thương nhớ Phong hơn, bởi điều quan trọng là người hát rong ấy ra sao và đã hát thế nào...
Báo xuân 2000 | Báo xuân 2001 | Báo xuân 2002 | Báo xuân 2003 | Báo xuân 2004 | Báo xuân 2005
      » www.laodong.com.vn  © Copyright 2006, Lao Dong Newspaper. All Rights Reserved.   
     About Laodong | Unicode Fonts | Advert