TRANG NHẤT 

Chợ quê ngh́n năm trước ngh́n năm sau
Phiên chợ tơ lụa phố Hàng Đào xưa
Ngày xưa, có một chợ Bưởi
Chợ Giầu Phù Lưu
Gia Lạc - chợ chỉ họp 3 ngày Tết
Chợ Việt Nam trước ngưỡng cửa 2010
Đêm giao thương của sản vật sông nước
"Toàn cầu hoá" ở chợ Cầu
Nhớ chuyện xưa nghĩ đến giáo dục nay...
Em làm dâu xứ Đài
Những điều ít biết về các cặp song sinh dính nhau
Tội đánh bạc dưới triều Nguyễn
"Làng kỷ lục"
Mảnh làng cho những người c̣n sót lại
Luật cấm thuốc phiện năm 1839
Đến với những "cảnh đời"
Như một cách sẻ chia
Văn hoá trong tuyển dụng

Thanh Thuỷ
Lăo bà tóc trắng như cước, tuổi ngoại 80 mà đôi mắt dao cau vẫn tinh tường cười rất vui: "Các anh chị t́m chợ Giầu Phù Lưu à, t́m đúng làng rồi đó". Theo chân người già, chúng tôi vào chợ phiên đậm hồn quê mà vẫn rất hiện đại.

Chị Tường bán trầu cau ở chợ Giầu, Đ́nh Bảng, Bắc Ninh.

Chợ bao nhiêu tuổi?
Chợ Giầu Phù Lưu chỉ cách thủ đô Hà Nội khoảng 20km về phía bắc, nằm trên trục quốc lộ 1A cũ ngay thị trấn Từ Sơn (tỉnh Bắc Ninh).

Quyền Trưởng ban quản lư chợ Giầu Nguyễn Hữu Nhàn mở đầu chuyện kể về chợ vùng Kinh Bắc: Từ xa xưa, chợ Giầu chuyên mua bán trầu cau nằm sâu trong thôn Phù Lưu, thuộc phủ Từ Sơn (huyện Đông Ngàn). Chợ có từ bao giờ chẳng ai nhớ rơ. Nhưng, căn cứ vào những chứng tích của làng cổ Phù Lưu, th́ chợ có thể xuất hiện từ cuối thế kỷ thứ XVI. Dấu tích của một thời buôn bán hưng thịnh vẫn c̣n, đó là những ngôi nhà cổ, những mái tam quan, những con đường lát đá vào làng. 

Các già làng kể lại: Dù nhà đói nghèo nhất vùng, dù quang gánh chợ búa đầu tắt mặt tối, những người bà, người mẹ, người làm dâu Phù Lưu vẫn không để cháu con thất học. ăn tinh và tầm thầy giỏi để học là hai thứ được dân làng Phù Lưu xem trọng. Ngoài mặt hàng chính là trầu cau, chợ có đủ các loại: Hàng xén, tơ lụa, vải vóc, gốm sứ, hàng quà và các loại hàng hoá phục vụ nhà nông...

Năm 1958, chính quyền địa phương quyết định chuyển chợ trong thôn Phù Lưu ra vị trí mới hiện nay, và đổi tên là chợ Bách hoá Từ Sơn, là nơi cung cấp hàng hoá thiết yếu cho người dân toàn vùng, từ những hàng phân phối theo tem phiếu, đến các hàng nông sản của bà con quanh vùng. Dù thay đổi tên gọi, trong chợ vẫn có hẳn một dăy quán hàng dành để bán trầu cau. 

Sau 32 năm tồn tại với tên chợ bách hoá, năm 2000, chợ được đầu tư, xây dựng lại với diện tích 6.300m2, và được trả lại tên "chợ Giầu". Trong chợ thường xuyên có 500 hộ kinh doanh, mặt hàng phong phú hơn, việc bán hàng cũng sinh động, đa dạng có bán buôn, bán lẻ, chợ mang tính công nghiệp hơn. 

Đặc tính của chợ quê này là đến 20% số hộ "cha truyền con nối". Cụ bà Nguyễn Thị Đức đă vào tuổi 75, trọn một đời bán chả quế, gị lụa. Quán của bà khiêm nhường nép bên cánh cửa bắc chợ, ngày xưa khách phải đặt hàng từ trước nhiều ngày, nhất là mùa cưới xin, tết nhất. Hỏi bí quyết, bà cười đôn hậu: "Có ǵ đâu, muốn hàng ngon th́ phải có thịt tốt, thịt dẻo. Ngày mới về làm dâu làng Phù Lưu, được bố mẹ chồng truyền nghề, mẹ tôi thường nhắc tôi như thế. Nay tôi đă già, con dâu thay tôi tiếp tục công việc này".

Cô hàng trầu cau vùng Kinh Bắc
Ở vùng Kinh Bắc, bà con thường truyền nhau câu hát: "Gan: Sặt/ Mặt: Đ́nh Bảng/ Dáng: Chợ Giầu/ Đầu: Cẩm Giang". "Dáng chợ Giầu Phù Lưu" là dành cho các cô hàng trầu cau duyên dáng, đằm thắm. Buổi sáng này, chúng tôi bỗng muốn dừng lâu hơn trước hàng trầu cau của chị Tường. 

Quả thật, tôi là phận gái cũng thấy mê mẩn khi mắt chị cười. Khách hàng nườm nượp, vậy mà chị vẫn nhỏ nhẹ. Chị Tường cũng 
"kế thừa" của ông bà, cha mẹ quán hàng này. 

Tṛ chuyện với tôi, chị buột hỏi: "Có những mặt hàng truyền đời như trầu cau vẫn c̣n tồn tại, nhưng cũng có những loại hàng quê ngày một thất truyền. Khách đường xa có nhận ra chăng?". 

Chao ôi, tôi thầm phục sự sắc sảo ngầm trong câu hỏi ấy. Quả là không thấy những lô tranh Đông Hồ, không nh́n thấy những câu đối đỏ, những lọ hoa của làng gốm Bát Tràng mà người phủ Từ Sơn từ xa xưa đến nay vẫn từng ưa dùng đón Tết. Thay vào đó, là những bức tranh vẽ, những lục b́nh màu mè nhập ngoại mà không tinh xảo, mà thiếu hồn quê kiểng....