TRANG NHẤT 

Nụ cười Việt Nam
Vô cùng cẩm thạch
Điện ảnh: Hy vọng vào những gương mặt trẻ
Bên hồ sen, những người phụ nữ
Hoang sơ rừng tượng
Di sản ngàn năm dưới ḷng đất: Đứng trên những mỏ vàng
Chuyện về tượng đài: Ngổn ngang trăm mối
Làm ǵ để xây dựng lối sống văn minh - thanh lịch - hiện đại ở người Hà Nội?
Lịch sử - vẫn là món nợ của điện ảnh
Tiếng Hà Nội
Món nợ Khánh Sơn
"Đàn ông thích cay, đàn bà thích ngọt"
Bộ sử bằng âm nhạc ngàn xuân Thăng Long
Tiểu thuyết lịch sử đang hấp dẫn trở lại
Hăy tự xét ḿnh
Kỳ ngộ
Trang thơ quốc tế
Trang thơ Việt Nam
Lục Yên - Chuyện mới của người và đá
Rộn ràng phường rối nước Nguyên Xá
Hồng Ngọc: "Như chim bay xa"
"Cơi riêng mang" của Vơ Tá Hân
Nghệ sĩ được lên ban thờ... thờ sống
Nhớ về Phạn Vương
Maura Nguyễn Donohue và "Cả hai"
Đào Droste từ hoá học đến nghệ thuật
Mai Trung Thứ - một tài năng, một tấm ḷng
Chuyện dọc đường: Đào rừng
Chợ t́nh Khâu Vai
Chuyện kể về ông đầu xứ: Từ cả ngàn tác phẩm mới t́m thấy
Cỏ xanh quê nhà
Làng Phú Lễ - Một quăng đời của người anh Bác Hồ
"Lai Pao, Lai Tay" - Chữ Thái ở Nghệ An
Có một bộ kinh bằng lá buông
Một món bang giao
Viên gạch 20 năm
Trần Thanh Phương - người sưu tầm bút tích văn học Việt Nam
Tản mạn: Tảo mộ
Khúc biến tấu chim yến
Ân huệ làng
Giữ lửa cho làng
Hoa hậu thế giới 2003: Cô gái áo đỏ
Trịnh Cẩm Nhi

Tṛ chơi xếp nhà.

Khoá đầu tiên của Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (1925-1930) đă cống hiến cho hội hoạ VN những gương mặt tiêu biểu cho cả một khuynh hướng hội hoạ rất riêng biệt mang phẩm chất văn hoá Á Đông và kéo dài cho đến cuối thế kỷ, cho dù họ là những học tṛ giỏi của hội hoạ ấn tượng Pháp. Những bậc tiên phong đó là Lê Văn Đệ, Nguyễn Phan Chánh, Lê Phổ và Mai Trung Thứ... 

Nếu Nguyễn Phan Chánh rồi sau đó là Lê Văn Đệ, Lê Phổ được xem như những người tạo dựng nên cái đẹp dung dị của tranh lụa VN th́ phải công nhận và tôn vinh Mai Trung Thứ là người đă góp phần rất lớn cho sự phong phú sắc màu của tranh lụa. Ông đă đặt vào mảnh lụa những hoà sắc lung linh huyền ảo của chủ nghĩa ấn tượng nhưng lại tránh được thái độ duy lư thẩm mỹ của chủ nghĩa này mà ngay cả bậc thầy Gauguin cũng phải vật vă măi mới thoát ra được. Bảng màu của ông trở lại những mảng phẳng, trong, tĩnh lặng đúng như tâm hồn yên ổn của người Việt hằng khao khát. 

Năm thiếu nữ hoà ca.

Ông sinh ở Kiến An, Hải Pḥng năm 1906, năm 30 tuổi, khi đang dạy học ở Huế ông đă có tranh tham dự triển lăm toàn cầu tại Pháp và sau đó là những địa chỉ uy tín nhất của hội hoạ Paris, cái nôi của văn hoá thế giới. Trong đó phải kể đến hai triển lăm cá nhân của ông, một ở Salon des Indépendants năm 1938 và một ở Salon dAutomne năm 1940. Chính bằng những tác phẩm của ông trong những cuộc trưng bày này mà thế giới đă biết đến hội hoạ hiện đại VN, một nền hội hoạ hoàn toàn không có vết tích ǵ của hội hoạ Trung Hoa. 

Từ đầu những năm 40 của thế kỷ trước ông sống tại thành phố Mâcon (Pháp) và cũng từ đó là một chặng dài những sáng tác của ông đeo đuổi một chủ đề là thiếu nữ và trẻ con VN. Phải chăng quê hương đối với ông chính là những khuôn mặt cụ thể đó. Ông vẽ thiếu nữ cũng như trẻ nhỏ bằng vào ấn tượng nguyên vẹn thuở thiếu thời trước cả khi ông học vẽ. Có lẽ đó là yếu tố có phần thiên bẩm để các nhà phê b́nh phương Tây nhận định rằng tranh ông thuộc trường phái "Hồn nhiên" (naif).

Khoả thân trước gương.

Nhưng phải nói rằng, trên tất cả những khẳng định học thuật đó, giá trị lớn nhất của những tác phẩm Mai Trung Thứ đó là tấm ḷng giản dị, bao dung của người tha hương dồn cả vào tác phẩm như thể mỗi bức chính là một lời di chúc cho quê nhà. Ngay cả ở Mâcon nơi ông coi như quê thứ hai của ḿnh, tác phẩm của ông cũng được đánh giá là niềm kiêu hănh của xứ Mâcon thanh b́nh, đó là tác phẩm tranh tường ông vẽ trong nhà thờ Saint - Pierre mà đến nay vẫn c̣n được lưu giữ. 

Ông mất năm 1980. Một vài năm sau đó, trong bài trả lời phỏng vấn của Thuỵ Khuê cho Đài RFI (Pháp), hoạ sĩ Lê Phổ bạn đồng niên đồng khoá của ông nói: "Người vẽ đẹp nhất ở khoá chúng tôi, đó là hoạ sĩ Mai Trung Thứ".