Tin mới:
Đường dây nóng

 HÀ NỘI:  Tel: 04-5330305 0904110444

 TP.HCM:  Tel: 08-8230017 08-8294279

Giá cả   
 Vàng

1.165.000

 USD

16.060

 EUR

20.503

 GBP

30.163

 AUD

12.100

 VNIndex

500,82

Thời tiết 
 Hải Pḥng

24 - 32

 Hà Nội

25 - 33

 Vinh

25 - 34

 Đà Nẵng

25 - 34

 Nha Trang

25 - 34

 TPHCM

23 - 34

Chuyên đề
VĂN HOÁ

LĐ số 208 Ngày 27.07.2003 Cập nhật: 08:50:45 - 27.07.2003

Nữ cựu chiến binh, thương binh Bùi Ngọc Hường
Người vợ can đảm của một anh hùng t́nh báo

Nhà t́nh báo quân sự nổi tiếng qua hai cuộc trường chinh lịch sử Đào Phúc Lộc đi hoạt động t́nh báo từ năm 16 tuổi, hy sinh đúng vào đêm Noel 1969 trên ḍng sông Vàm Cỏ Đông, nhưng măi đến 1/4 thế kỷ sau khi chiến tranh kết thúc, cuộc đời và sự nghiệp của ông vẫn c̣n là một bí ẩn.


Nhà báo Như B́nh
Ba mươi năm sau, những nghi ngờ về sự mất tích của ông mới được sáng tỏ. Lịch sử chính thức trân trọng ghi nhận cuộc đời hoạt động t́nh báo của ông như một huyền thoại anh hùng - người đă có công lớn trong ngành t́nh báo quân sự Việt Nam. Hơn thế nữa, cho tới nay, ông là người duy nhất trong số 2.000 Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân được truy tặng Huân chương Hồ Chí Minh.

Đời riêng của Anh hùng t́nh báo Đào Phúc Lộc đầy những biến cố. Ông lập gia đ́nh hai lần, cả hai người phụ nữ đều là đồng chí, đồng đội của ông. Người vợ đầu là bà Minh Phụng, một nữ chiến sĩ t́nh báo không may bạc mệnh mất sớm, để lại một con gái mới tṛn hai tuổi. Người vợ thứ hai sau này là bà Bùi Ngọc Hường, hay c̣n gọi là chị Sáu Dân, Năm ngọc.

Bà Bùi Ngọc Hường là người vợ thứ hai của Anh hùng t́nh báo Đào Phúc Lộc (Hoàng Minh Đạo). Yêu chồng, theo chồng hoạt động cách mạng rồi biệt ly chồng, biệt ly con, bà Hường có 8 năm chôn vùi tuổi xuân ở nhà tù Côn Đảo, ra tù mới hay tin chồng hy sinh, đến gần 20 năm sau mới nhận lại các con, t́m được hài cốt của chồng và chính thức nhận giấy báo tử. Cuộc đời của bà là một chuỗi những ngày tháng truân chuyên, hy sinh trong câm lặng.

*

Ông Đào Phúc Lộc và bà Bùi Ngọc Hường
tại Nam Vang (Phnom Pênh - Campuchia)
năm 1961
Ở Ban Quân báo Bộ Tư Lệnh Quân khu I, ông Đào Phúc Lộc lúc đó là thủ trưởng của bà... Vậy điều ǵ để làm nên mối nhân duyên giữa ông thủ trưởng đă qua một lần lập gia đ́nh với cô nữ sinh... xinh đẹp?

- Đó là chuyện mà tôi không hề ngờ tới, cả sự phong ba băo táp trong cuộc đời của tôi khi gặp Đào Phúc Lộc cũng là duyên số trời định. Khi cùng với mấy nữ sinh trẻ trường Nguyễn Văn Tố gia nhập vào Ban Quân báo Bộ Tư lệnh Quân khu I, tôi vừa cao vừa gầy vừa đen, thế mà ổng không chú ư tới ai, chỉ tỏ ư thương ḿnh tôi. Lúc đó, tôi c̣n nhỏ tuổi, vả lại ổng là thủ trưởng, ḿnh đâu dám. Khi nói chuyện t́nh cảm với tôi, ổng đă bày tỏ hết hoàn cảnh gia đ́nh, chuyện về chị Phụng, người vợ đầu bạc mệnh của ổng và chuyện ổng có đứa con gái c̣n nhỏ đang gửi ở ngoài Bắc. Trước t́nh cảm nghiêm túc, chân thành của người đàn ông tôi luôn tôn kính, ngưỡng mộ tôi đă đồng ư. Kết thúc chuyến hành quân dài 3 tháng lên miền Đông cũng là lúc hôn lễ của tôi với ổng được anh Ba Duẩn đứng ra tổ chức vào tháng 4.1951 tại chiến khu Đ. 

* Và sau hạnh phúc ngắn ngủi là chuỗi ngày gian truân, hy sinh và ly biệt. Có bao giờ bà phải bận ḷng với hai chữ: "Giá như"...?  

- Cuộc đời là chuỗi những sự kiện mà bản thân người trong cuộc không bao giờ học được chữ ngờ. Chỉ sống chung với nhau độ mươi ngày, sau đó anh Lộc lại lên đường đi công tác. Tôi sinh con trai đầu ḷng Minh Ngọc ngay tại chiến khu Đ. Đói khổ và thiếu thốn trăm bề nhưng tôi vẫn bám trụ lại mảnh đất miền Đông. Năm 1954 anh Lộc là Phó ban Binh vận Xứ uỷ, phải về Sài G̣n nhận nhiệm vụ trước khi thời gian tập kết có hiệu lực. Tôi vừa sinh tiếp con gái Minh Thu được đúng 20 ngày, đành phải gửi lại cho gia đ́nh người anh trai Bùi Hữu Phước ở Cần Thơ để ra Bắc học lớp trung cấp tiếng Nga 2 năm. Ra trường, tôi về Văn pḥng Tổng cục Chính trị phiên dịch tiếng Nga. Năm 1959, tôi được lệnh trở về miền Nam nhận nhiệm vụ. Lúc này, con trai Minh Ngọc, tṛn 7 tuổi, tổ chức đề nghị tôi gửi con vào trường nuôi dạy con em cán bộ cách mạng ở Hải Pḥng, một ḿnh tôi quay vào chiến khu. Chia tay với con trai Minh Ngọc, phải đến 17 năm sau má con mới được gặp lại nhau ở Đức, lúc tôi ra tù và đi chữa bệnh bên đó... 

* Nghe nói bà là người phụ nữ đầu tiên vượt Trường Sơn?

- Tôi không dám chắc nhưng hồi đó, cả người dẫn đường và anh em trong đoàn đều quả quyết vậy.Tới 6 tháng ṛng ră phạt đường, cắt rừng cắt núi để đi, đi đến đâu, soi t́m đường đến đó. Tôi bị sốt rét ác tính có lần tưởng đă phải bỏ mạng giữa núi rừng Trường Sơn, thế nhưng cuối cùng th́ đoàn của tôi với anh Hai Văn (Phan Văn Đáng) cũng tới được Nam Vang, nơi có trụ sở của Binh vận Xứ uỷ đang đóng và tôi đă gặp lại chồng sau biền biệt tháng năm.

Cuộc gặp gỡ lần này con gái Minh Hồng ra đời. Một lần nữa tổ chức thay bà  nuôi con, gửi theo đường Hồng Kông ra Trường nhi đồng Miền Nam cùng với anh Ngọc. Bà Hường được Ban Công vận của Khu uỷ Khu Sài G̣n Gia Định đưa vào nội thành hoạt động thêm một thời gian nữa đến năm 1964 th́ bà bị bắt.

* Khi trao trả tù binh, bà thuộc nhóm tù thường phạm. Vậy tại sao bà bị đày Côn Đảo tới tám năm trời?

- Chúng  tra tấn nhưng không moi được lời khai ǵ của tôi nên không ngờ tôi là "Việt cộng". Lẽ ra, tôi được ra tù sớm hơn so với quăng thời gian gần 8 năm đằng đẵng kia, nếu như tôi chịu chào lá cờ ba que của địch. Cùng với các tù nhân nữ ở gian chuồng cọp (trong đó có bà Trương Mỹ Hoa, Vơ Thị Thắng...), tôi đă quyết liệt chống đối chuyện chào cờ. Riêng chuyện này mà trong chuồng cọp nơi tôi bị bắt giam, chúng đánh 3 chị tới chết, trong đó có em Rành mới 16 tuổi, c̣n tôi từ án 2 năm trở thành án vô thời hạn. 

* Ra tù, hay tin chồng bà đă hy sinh, việc không nhận được giấy báo tử và lời đồn đại dị nghị của bà con họ hàng ở quê cho rằng ông đă chạy sang hàng ngũ của địch, quăng thời gian đó thật khó khăn, và bà đă vượt qua như thế nào? 

- Hồi đó tôi đau đớn lắm, vết thương cơ thể chưa lành lại thêm nỗi đau tinh thần. Tổ chức cho tôi ra Bắc chữa trị  rồi qua nước CHDC Đức để điều trị vết thương và căn bệnh thần kinh. Tại đây tôi được gặp lại hai con của ḿnh là Ngọc và Hồng. Giây phút ấy, các con đứng trân trân nh́n tôi như nh́n một người xa lạ. Chỉ có mỗi thằng Ngọc c̣n mang máng nhớ tôi, đă ôm tôi mà khóc. Sau này gặp lại Minh Thu cũng vậy, chúng không kêu nổi tiếng "má!". Hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời tôi là các con đều thành đạt.

Chị Đào Minh Vân - con của ông Đào Phúc Lộc với người vợ quá cố Minh Phụng - hiện là tổng giám đốc một công ty liên doanh kinh tế với nước ngoài có hàng ngh́n công nhân. Anh Đào Minh Ngọc, là tiến sĩ toán cơ, hiện là cộng tác viên của Viện Hàn lâm Khoa học Nga. Chị Đào Minh Thu hiện là Phó pḥng Hợp tác đầu tư của UBND TP.Hồ Chí Minh. Chị Đào Minh Hồng, tiến sĩ sử học tốt nghiệp ở Nga, hiện là giảng viên Trường ĐHKHXH và NV...

C̣n việc t́m lại di mộ ông Đạo do công lớn của chị Minh Vân, con gái đầu của ông Đạo với bà Minh Phụng. Chính chị đă lần ngược lại lịch sử, t́m bằng được hài cốt của cha và trả lại danh dự cho cha và niềm vinh quang cho cả ḍng họ.

Trong ngôi nhà quá rộng ở con hẻm đường Đinh Công Tráng TPHCM lúc nào cũng nghi ngút khói hương, bà Hường - người cựu chiến binh, thương binh 3/4, người có 50 năm tuổi Đảng, nguyên là UVBCH Liên hiệp Công đoàn TP.Hồ Chí Minh, hiện là Trưởng ban Liên lạc tù chính trị và tù binh quận I, Uỷ viên Ban Liên lạc tù chính trị TP.Hồ Chí Minh, Phó Chủ nhiệm Câu lạc bộ Truyền thống kháng chiến quận I - sống cuộc đời buồn vui của người có quá nhiều hoài niệm...

Trở về   Gửi tin   Bản để in   Ư kiến bạn đọc

Kem cốm
Cổ động, quảng bá cho sự kiện APEC: Công ty tư nhân vào cuộc
Tin văn hoá ngày 15.9.2006
Nghệ sĩ Tuấn Ngọc: "Tôi như người mắc nợ khán giả quê nhà"
Muộn c̣n hơn không!
Vĩnh biệt nhạc sĩ Văn Chừng: C̣n măi, những kỷ niệm Pleiku
Phim "Chuyện của Pao" tại LHP Montreal (Canada): Thế giới dưới chân cô
Tin văn hoá ngày 14.9.2006
Có nên duy tŕ kiểu chấm ảnh "chiếu cố"?
Bức tường sụp đổ, cửa sổ lên ngôi

TIN, BÀI ĐĂ ĐƯA
Bài được đọc nhiều nhất
Tiêu điểm
 

Copyright © 2006 Lao Dong All Rights Reserved - Contact us: webmaster@laodong.com.vn