|
TÍNH CUỘC VUÔNG TR̉N...
Bao giờ chị hết đa đoan?
Mẹ tôi (tức là d́ của chị) thuộc thế hệ đầu óc c̣n nặng phong kiến có lần nói: "Đàn bà con gái mà cứ đọc tiểu thuyết cho lắm vào, lăng mạn thế làm ǵ chả khổ!". Đối với mẹ tôi th́ "lăng mạn" hẳn là xấu xa.
Chị đẹp lắm. Tôi ngưỡng mộ đôi mắt ướt huyền bí thăm thẳm của chị, đôi mắt mà sau này tôi mới hiểu đó là điềm báo trước sự đa đoan của cuộc đời chị. Có con gái đẹp trong nhà, bố mẹ chị khổ v́ phải xua đuổi lũ đàn ông tạp nham suốt ngày lượn lờ quanh chị.
Năm 20 tuổi chị lấy chồng. Chồng chị hơn chị gần chục tuổi. Chẳng biết chị có yêu anh không, nhưng anh th́ mê mẩn chị như bị bỏ bùa.
Rồi chị theo chồng ra thành phố, anh xin cho chị vào làm ở cơ quan anh v́ chị có cái bằng trung cấp. Năm sau chị sinh cho anh một đứa con trai kháu khỉnh. Thế nhưng... đôi mắt chị có điều ǵ vẫn xa xăm vời vợi. Chẳng biết có bao giờ chồng chị để ư đến đôi mắt của vợ và tự hỏi: ở đó c̣n có điều ǵ mà anh chưa hiểu được?
Năm 28 tuổi, t́nh cờ chị gặp lại người bạn trai thuở thiếu thời nay đă trở thành một nhà thơ. Anh ta thú nhận ngày xưa đă gần như "chết đuối" trong đôi mắt chị. Song lúc đó anh c̣n là một cậu trai nhút nhát. Sau bao năm gặp lại, anh nói: "Em c̣n đẹp và quyến rũ hơn xưa". Chị ngây ngất trước những lời ca tụng của anh, những lời ngọt ngào ấy không bao giờ có trong ngôn ngữ của chồng chị.
Họ ngày càng gặp nhau thường xuyên hơn. Anh ta gọi chị là "nàng thơ", là "nguồn cảm hứng vô tận". Và rồi chị yêu anh ta như mối t́nh đầu, không thể cưỡng lại được. Đến khi chồng chị phát hiện ra cuộc t́nh của họ th́ chị đă mang thai với người t́nh được 5 tháng.
Chị im lặng, nhẫn nhục nghe những lời nhục mạ của chồng. Đôi mắt đẫm nước, chị chờ đợi sự phán quyết của chồng và cả sự phán quyết của người t́nh. Cuối cùng, câu trả lời từ phía người t́nh là anh ta không thể ly dị vợ để lấy chị. C̣n chồng chị, mặc dù coi chị như "cái gai" trong mắt nhưng cũng không thể nhổ đi được.
Chị sinh một bé gái xinh đẹp nhưng chồng chị không nh́n mặt nó. Chị đành nuốt nước mắt trao đứa con xinh đẹp cho một cặp vợ chồng vô sinh có họ hàng xa. Chồng chị đau khổ và lạnh nhạt, ngày nào cũng uống say, nhiều lần Hân - bạn thân của anh - nửa đêm phải d́u anh về nhà.
Hân là người bạn duy nhất mà anh đă kể cho nghe về t́nh cảnh gia đ́nh ḿnh. Hân có ư định sẽ đứng ra hoà giải, hàn gắn cho vợ chồng bạn. Nhưng oái oăm thay, khi gặp chị, Hân thực sự xúc động và cảm thông với nỗi truân chuyên của người đàn bà đẹp ấy. C̣n chị, trong nỗi cô đơn tột cùng, chị đă ngả vào vai anh mà khóc. Ranh giới c̣n lại giữa hai người thật mong manh.
Cũng may, đúng lúc đó, chồng chị nhận làm giám đốc một công ty phía nam, anh quyết định chuyển gia đ́nh vào trong đó. Anh không cho chị đi làm nữa mà chỉ ở nhà chăm sóc gia đ́nh. Tuy vậy, thỉnh thoảng anh vẫn để chị ra Bắc thăm bố mẹ. Có một điều mà anh không thể ngờ tới, đó là lần nào ra Bắc, chị cũng đến Hân. Thời gian này vợ Hân đang đi học ở nước ngoài. V́ thế chị ở lại luôn trong nhà Hân, nhờ anh ta đưa lên tận Thái Nguyên thăm đứa con gái mà giờ đây chị phải xưng "d́" với nó. Rồi chuyện cũng bại lộ.
Bức thư của chị gửi cho Hân đến đúng lúc mà vợ Hân bất ngờ trở về. Thấy nghi ngờ, vợ Hân bóc ra xem, thế là tán loạn cả lên. Chị hoảng hồn gọi điện van xin vợ Hân đừng làm to chuyện, nhưng chẳng có người vợ nào có thể "thông cảm" được với kẻ đă lên giường với chồng ḿnh. Chị chờ đợi chồng yêu cầu kư đơn ly dị, nhưng thay cho việc ấy, anh lạnh lùng nói: "Nhà này không cần đến một người đàn bà như cô. Tôi sẽ thuê người giúp việc. Từ ngày mai, cô lên trông nom cái trang trại tôi mới mua trên B́nh Phước. Ở trên đó cô muốn lăng nhăng với thằng nào tôi cũng không quan tâm".
Hôm tôi vào thăm, chị vừa khóc vừa kể cho tôi nghe những nỗi đoạn trường của ḿnh. Rồi chị bảo: "Chị tủi nhục lắm. Lâu nay anh ấy không ngó ngàng ǵ tới chị nữa. Nghe đâu ở thành phố, anh ấy có bồ nhí rồi. Có lẽ chị sẽ xin ly dị rồi tính làm lại cuộc đời chứ sống thế này có khác ǵ bị nhục h́nh đâu em".
Một câu hỏi chỉ chực buột ra khỏi miệng tôi: "Với tính cách của chị, ly dị rồi, cuộc đời chị liệu có hết đa đoan?". Yên Hoà |