|
VỚI NỬA BÊN KIA: Ngày nghỉ
Mấy ngày nghỉ quá dài, em mệt nhoài v́ cơm nước, về ông bà nội lao vào bếp, hôm sau về ông bà ngoại cũng lao vào bếp, ai bảo ḿnh là đàn bà cơ chứ, chẳng c̣n biết nghỉ ngơi là ǵ nữa.
Trong khi chồng tối xem đá bóng, sáng ngủ dậy muộn, cả ngày ngồi chơi bài với anh chị em chồng và cuối mỗi chiều lại điện thoại di động réo ầm ầm, bạn bè hẹn ḥ uống bia, th́ ḿnh mồ hôi mồ kê ṛng ṛng, tay cũng như tóc toàn mùi thức ăn... Em chỉ mong đừng có ngày nghỉ nữa...
Sáng nay, một cô cùng pḥng làm việc than thở như vậy. Nỗi khổ ấy hoá ra chẳng của riêng ai. Chị em đồng ḷng ào lên muôn nhọc nhằn của những ngày nghỉ xem ra là đằng đẵng. Không lao lực v́ chuyện cơm nước, cũng hậm hực việc đi chơi. Chồng lờ hẳn việc đưa vợ con đi đâu đó, kêu ca đường sá đầy người là người, lấy cớ ngại va chạm đụng quệt nên tốt nhất cứ ở nhà để vợ vào bếp.
Hoặc ngược lại, chẳng kể ǵ đông đúc đắt đỏ ở các resort quanh quanh mạn Hoà B́nh, Sơn Tây, Ba V́, bắt cả nhà chen lấn ngạt thở một cách vô nghĩa ở các điểm du lịch gần gần, tiền ít sáng kiến ít, muốn đi chơi xa hơn, những chỗ sung sướng hơn là không thể... Con cái th́ sắp khai giảng đến nơi, đi chơi về hoặc cơm nước xong, lại quần quật chuẩn bị nào sách nào vở, bọc b́a dán nhăn, cặp sách, đồng phục, tay không ngơi lúc nào suốt cả mấy ngày.
Thế nào chị em cũng có chuyện để nói, phần lớn là ai oán, than thân trách phận, kể cả những chị không phải làm ǵ, chỉ đi chen chân ở các chốn được coi là nghỉ ngơi thư dăn. Càng là ngày nghỉ đàn bà càng khổ, không biết bao giờ mới thoát kiếp để khỏi phải làm đàn bà. Đấy c̣n may ḿnh là công nhân viên chức nhà nước đấy, c̣n có ngày nghỉ, chứ ở nông thôn làm ǵ có ngày như thế.
Chỉ có một chị, không kể lể than trách ǵ cả, chỉ im lặng mở đống giấy tờ trên bàn ra làm việc. Chị th́ sao, có đi đâu không? Mọi người xúm lại hỏi. Một ḿnh th́ biết đi đâu chứ? Chị ấy trả lời. Sao lại một ḿnh, th́ căi nhau, chồng chỉ nghĩ đến chuyện đi câu cá với bạn, chẳng muốn thăm nom nội ngoại ǵ, cũng chẳng muốn đưa vợ con đi chơi đâu nên mấy ngày nghỉ ḿnh thực sự không làm ǵ, nằm xem tivi đến phát chán lên, cũng thấy sợ ngày nghỉ lắm.
Bọn em sực nhớ chuyện một ai đó đă rỉ tai tuần trước, rằng chồng chị ấy đang có chuyện cả về sức khoẻ lẫn pháp luật, công ty của anh ấy đang bị thanh tra, nên anh ấy ngại gặp mọi người, Ngày nghỉ không chỉ mệt mỏi, có khi c̣n là cực h́nh với chị ấy nữa. Tự dưng chúng em thấy than trách của ḿnh thật là vô nghĩa, được bận rộn vẫn là hạnh phúc nếu có gia đ́nh và gia đ́nh chẳng có chuyện ǵ. Phạm Thị |