|
TÍNH CUỘC VUÔNG TR̉N... Người chồng tha hoá
Chồng tôi rất thích xem phim ảnh đồi trụy. Đêm qua anh ấy đă ngồi xem liền mấy tiếng, tôi nhắc: "Xem thế thôi, 12 giờ đêm rồi đi ngủ đi", anh trả lời: "Ngủ trước đi". Tôi tức giận không ḱm được: "Xem cho lắm vào rồi đi t́m cave". Anh liền quay ra chửi tôi: "Câm mồm đi!"...
Tôi và chồng tôi yêu nhau khi cả hai đang học ĐH. Ra trường, chúng tôi cưới nhau. Tôi đi dạy học, c̣n anh chung với vài người bạn mở công ty. Nhưng sống với nhau, chúng tôi mới bộc lộ hết sự bất đồng về mọi mặt. Lúc chưa có con, anh c̣n yêu chiều dỗ dành tôi, song bây giờ anh như biến thành một người khác, bao nhiêu sự tử tế khi xưa đều biến mất, thay vào đó là một người chồng thô lỗ, đáng ghét.
Dần dần h́nh như anh không c̣n sĩ diện nữa, anh chửi rủa tôi ngay cả trước mặt hàng xóm, ở cả ngoài đường, trước mặt đồng nghiệp, thậm chí chửi rất bậy trước mặt cả học sinh của tôi, đối với tôi đó là điều sỉ nhục.
Anh thích nói chuyện tục tĩu, b́nh luận mọi chuyện rất vô văn hoá, thích nói chuyện cave, có máu cờ bạc, nhậu nhẹt... Tôi góp ư bằng cả t́nh cảm, cả phê phán gay gắt, anh vẫn không thay đổi. Đă lâu lắm rồi tôi không c̣n được nghe những lời âu yếm dịu dàng, những cử chỉ quan tâm săn sóc. Thậm chí đến cả chuyện vợ chồng, anh ta chỉ làm theo hứng thú của ḿnh, không cần biết tôi ra sao, do xem nhiều băng đĩa đồi truỵ nên cũng bắt tôi phải "làm" với anh ta như thế, mặc dù tôi thấy ghê tởm, chán ngán.
Tôi tự hỏi, không biết có phải do làm ăn tự do trong cơ chế thị trường mà anh ta ngày càng tha hoá như vậy không? Đă có lần anh ta xúc phạm tôi: "Cô chẳng có giá trị ǵ với tôi cả! Cô làm có đủ ăn đâu mà đ̣i hỏi tôi phải thế này thế nọ ...", c̣n ǵ nhục nhă hơn?
Tôi đă uất ức đ̣i ly dị, anh ta bảo "xong ngay". Nhưng tôi lại không dám v́ thương con khổ. Tôi đành tiếp tục cuộc sống tẻ nhạt, luôn luôn căi vă, bất lực và khủng hoảng trầm trọng. Tôi ước giá như tôi và anh ta chưa từng lấy nhau.
Tôi chán rồi, nhưng phải làm sao đây? Mỹ Liên (TP Thanh Hoá)
Tôi có cảm giác bức thư của bạn là một "bản cáo trạng" về t́nh yêu và hạnh phúc gia đ́nh. Tôi không biết bạn c̣n có thể cố gắng được bao lâu nữa trong t́nh trạng như vậy?
Tôi đồng ư với bạn rằng, khi gia nhập nền kinh tế thị trường th́ gia đ́nh truyền thống đang bị đặt trước rất nhiều thách thức và rơi vào t́nh trạng khủng hoảng là điều khó tránh. Rất nhiều giá trị cũ đang mất đi, những giá trị mới chưa được thiết lập; quan niệm về lối sống, về giá trị cuộc sống giữa các cặp vợ chồng ngày càng có một khoảng cách đáng lo ngại.
Tuy nhiên, sự tha hoá của một người đàn ông không thể hoàn toàn đổ lỗi cho cơ chế thị trường hay tính "trẻ người non dạ" của anh ta. Chính "cơ chế thị trường" đang là môi trường để tôi luyện và thử thách bản lĩnh của người đàn ông thời đại mới. Họ sẽ trở thành người đàn ông chân chính hay chỉ là thứ rều rác trôi nổi theo ḍng đời? Điều đó tuỳ thuộc vào nhân cách, văn hoá và thái độ sống của mỗi cá nhân, họ phải tự chịu trách nhiệm về bản thân ḿnh.
Tôi nghĩ, vấn đề của gia đ́nh sẽ không có lối thoát nếu bạn không chịu nh́n ra những thách thức của thời đại, không có thái độ tích cực để điều chỉnh và thích nghi với nó. Những vấn đề của gia đ́nh phải được giải quyết bằng sự hợp tác thiện chí, bằng trách nhiệm và t́nh yêu thương, chứ không phải bằng sự thù địch và "đối đầu" căng thẳng.
Nếu bạn xác định chịu đựng bi kịch chỉ là "v́ con", th́ bầu không khí gia đ́nh đă bị "đầu độc" nặng nề ấy không bao giờ là điều tốt cho con bạn và cho cả chính bạn nữa. Phần lớn hạnh phúc của bạn đang nằm trong tay bạn. Hăy phát huy vai tṛ "đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm" của ḿnh, bạn nhé.
Bạn chỉ có khả năng giải quyết vấn đề hôn nhân của ḿnh một cách đúng đắn một khi bạn là người phụ nữ tự chủ và tự trọng, chứ không phải là một "nữ nô lệ" của hoàn cảnh. Chúc thanh thản! Tri Âm |