Họ đă "gài bẫy" và đ̣i... giết tôi!
Đông Anh Đó là tháng 5.2001, tôi viết một bài báo khoảng 600 từ. Trong bài báo ấy, tôi vạch trần một âm mưu gian dối của 2 anh em nọ ngụ tại quận 4, TPHCM. Họ câu kết với nhau, qua một phi vụ khiếu nại Cty điện tử S sửa chữa cho họ một chiếc máy hát, để nhằm mục đích lừa Cty S phải bồi thường cho họ...
Gài bẫy rồi đe doạ
) |
Phóng viên Đông Anh (trái) trong một chuyến công tác ở miền Đông Nam Bộ. | Tôi lần ra người em làm tại một Cty lắp ráp điện tử khác. Nhờ vậy, anh này mới hiểu rơ về điện tử, đạo diễn cho người anh "ép" Cty điện tử S một cách trâng tráo... Một buổi nọ, chiếc điện thoại di động của tôi chợt reo lên: "A lô! Anh có phải là nhà báo Đ.A không?". "Đúng vậy. Ai đầu dây vậy?". "Tôi định nhờ anh viết lăngxê tôi, có được không?". "Nhưng anh là ai? Anh có thành tích hay cái ǵ đặc biệt không?". "Tôi là giám đốc, anh viết, tiền bồi dưỡng bao nhiêu? ". Lần đầu tiên trong đời làm báo, có một người đặt vấn đề trắng trợn với tôi qua điện thoại như thế. "Không thể được. Tôi viết bài đă có toà soạn trả lương, trả nhuận bút. Anh đừng nói thế với tôi". Xong, tôi cúp máy.
Khoảng 1 giờ sau, điện thoại lại rung lên. "A lô!...". Đầu dây bên kia vọng lên một tiếng đanh gọn "tao sẽ giết mày"... và đóng máy. Tôi bần thần một phút... Ba mươi phút sau, điện thoại lại rung lên. Vẫn "tao sẽ giết mày" và đóng máy. Liên tưởng tới cú điện thoại "ngă giá" lúc đầu, tôi mới vỡ lẽ... có kẻ đang "gài bẫy" nhà báo. "Gài bẫy" không xong, hắn chuyển sang... khủng bố tinh thần tôi. Ḷng đầy lo âu, tôi vội vàng hỏi 1080. Hoá ra, số điện thoại gọi đến khủng bố tôi là từ... Cty lắp ráp điện tử của nhân vật "người em" mà tôi đề cập ở trên. Chính hắn đă đe doạ, đ̣i giết tôi... qua điện thoại trong suốt một tuần.
Mỗi ngày vài ba cuộc, có khi đêm về, hắn cũng không tha, vẫn "tao sẽ giết mày". Tôi báo cáo cơ quan. Lănh đạo cơ quan đánh công văn gửi khắp nơi, nhằm kêu gọi bảo vệ nhà báo. Một mặt, tôi cũng gọi điện thoại trực tiếp đến giám đốc và bí thư Đảng uỷ Cty nọ - nơi kẻ hăm doạ giết tôi đang làm việc - để thông báo. Lănh đạo Cty này hứa sẽ giáo dục nhân viên của họ. Mặc dù vậy, suốt cả thời gian dài, sau mỗi ngày làm việc, tôi luôn thận trọng nḥm trước, ngó sau, mới dám lên xe gắn máy trở về nhà.
"Tao sẽ chém mày" Bốn năm sau, cũng vào tháng 5.2005, sau loạt bài phanh phui những sai phạm cho vay vốn tại Cty T, bất ngờ, những cú điện thoại mà tôi không hề mong muốn ấy lại dồn dập đổ về... Đầu tiên là vợ tôi gọi điện thoại từ nhà: "Có người điện thoại tới nói: Anh đặt mua một cái máy giặt LG. Họ yêu cầu em cho biết địa chỉ nhà, họ tên đầy đủ của anh để họ làm hoá đơn. Sau đó họ cho người chở máy tới. Nhưng em nghĩ nhà ḿnh có máy giặt rồi, anh mua làm ǵ nữa, nên điện thoại hỏi anh thực hư ra sao?". Lại một tṛ "gài bẫy" nhà báo cũ rích. Tôi bày cho vợ, nếu đối tượng kia gọi điện tới lần nữa, hỏi kỹ là ai, ở đâu, máy giặt ấy ai mua?... Đúng như vậy, sau khi bị vợ tôi vặn lại, bên kia đành cúp máy và biệt tăm. Thế nhưng, chỉ 3 ngày sau, một cuộc điện thoại 095... gọi đến tôi lúc nửa đêm, với một giọng lạ hoắc: "Tại sao mày cứ "chơi" thằng bạn tao? Mày muốn ǵ?". Tôi kiên nhẫn nghe máy.
Hắn tiếp tục gầm gừ: "Mày muốn ǵ? Tao chém mày rồi tao đi tù". Tôi không thể nào chịu được nữa, nên cúp máy ngay lập tức. Hắn tiếp tục gọi. Tôi không mở máy. Đêm. Điện thoại lại reo. Lại: "Tao sẽ chém mày. Tao sẽ thuê xă hội đen chém mày. Mày liệu hồn. Muốn sống, không được động tới thằng bạn tao" v.v... Khoảng một tháng trời, t́nh cảnh như cách đây 4 năm lại hành hạ cuộc sống tôi. Thậm chí, lần này c̣n hơn thế nữa. Bởi giờ đây tôi c̣n có vợ và con. Lại một lần nữa, báo phải phát công văn gửi các cơ quan bảo vệ luật pháp, đề nghị giúp đỡ. Công an quận nơi tôi thường trú mời tôi lên tường tŕnh vụ việc...
Cử chỉ này ít nhiều giúp tôi vượt qua khủng hoảng từ những cú điện thoại "tử thần" không mong đợi. Không biết bao nhiêu lần, gia đ́nh, bạn bè khuyên tôi "đừng động chạm tới ai nữa, hăy an phận đi; không khéo có ngày... bỏ mạng". Một lúc dừng. Một khoảng thời gian bài viết của ḿnh trở nên... "hiền" đi, chẳng đụng chạm tới ai. Thế nhưng, chỉ một khoảnh khắc phát hiện một đề tài hay từ bạn đọc, từ đồng nghiệp, tôi lại không ḱm được... Ng̣i bút lại lồng lên trước một vấn đề ngang trái của sự đời. Tôi lại trở về cái nghiệp của người chuyên viết điều tra. Và khi đó, với tôi, những cú điện thoại "tử thần" lại trở nên... chuyện nhỏ! |