Niềm vui và sự day dứt Kiều Minh
Công việc của một phóng viên Ban Bạn đọc đă tạo điều kiện cho tôi tiếp xúc được với khá nhiều hoàn cảnh đặc biệt và cũng để lại trong tôi cả những niềm vui và sự day dứt.
) |
Ông Hiệp cuối cùng cũng t́m thấy công bằng cho ḿnh. | Ông già 77 tuổi đi đ̣i công lư Đó là ông Nguyễn Trọng Hiệp - ở số nhà 8 phố Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Ông Hiệp là nhân vật chính trong bài viết "28 lần không xin được một chữ kư" đăng trên Lao Động ngày 17.5.2005 nói về sự phiền nhiễu của cán bộ phường Lê Đại Hành đối với ông Hiệp trong việc làm "sổ đỏ". Dù đă ở tuổi 77, lại đang bị bệnh ung thư dạ dày hành hạ, nhưng ông vẫn cứ phải ngày ngày lọc cọc đạp chiếc xe cà tàng đi gơ cửa hết các cơ quan chức năng từ quận lên TP rồi lại xuống phường để làm "sổ đỏ" mà không được.
Bài viết đăng trên Lao Động cùng một số báo khác đă tạo ra một dư luận ủng hộ khá rộng răi. Một tuần sau, bản tin lúc 19 giờ của VTV1 Đài Truyền h́nh VN cũng đưa một phóng sự về chuyện của ông Hiệp.
Đến lúc này, sự việc của ông Hiệp không c̣n ở phạm vi một phường nữa mà nó trở thành nỗi nhức nhối về thực trạng thủ tục hành chính của TP.Hà Nội. Ông Hiệp đă có lần nói đùa, nhưng nghe mà chua chát: "Giờ th́ tôi nổi tiếng lắm. Nhưng nổi tiếng kiểu này th́ tôi chẳng bao giờ muốn".
Sau đó, đích thân Chủ tịch UBND TP.Hà Nội Nguyễn Quốc Triệu cùng Phó Chủ tịch Lê Quư Đôn đă xuống phường Lê Đại Hành chủ tŕ buổi làm việc với ông Hiệp và các cán bộ địa chính phường Lê Đại Hành và các pḥng ban liên quan. Chủ tịch đă kết luận, các pḥng ban từ quận tới phường đă không làm tṛn chức năng, nhiệm vụ của ḿnh. Cán bộ địa chính phường bị cho thôi việc, chủ tịch phường bị kỷ luật cảnh cáo và các pḥng ban phải khẩn trương giải quyết hồ sơ xin cấp "sổ đỏ" cho ông Hiệp. Lúc đó, nh́n nét mặt ông già, dường như những nét khắc khổ đă biến mất và chúng tôi như cùng hoà chung với niềm vui của ông.
) |
Gia đ́nh ông Tiến mong mỏi sớm thoát khỏi cảnh tù hăm. | 9 tháng trèo thang vào nhà C̣n câu chuyện thứ hai cũng chính là câu chuyện khiến tôi cảm thấy day dứt khi thấy sự việc mà ḿnh theo đuổi vẫn chưa đi đến đích cuối cùng, dù rằng đă có những kết luận ban đầu khá rơ ràng về việc ai đúng - ai sai. Đó là câu chuyện về gia đ́nh "bị nhốt" ở giữa thủ đô Hà Nội. Ngày 17.9.2005, Lao Động là tờ báo đầu tiên đưa tin "Chuyện hy hữu ở HN: Một bà già bị hàng xóm nhốt 3 ngày". Ngay sau đó, nhiều báo khác đồng loạt lên tiếng và trong suốt một thời gian dài sau đó, vụ việc vợ chồng ông Trần Đức Tiến (tại tổ 12A, phường Thanh Lương, Hai Bà Trưng) - gia đ́nh người bị chính hàng xóm của ḿnh nhốt ngay giữa thủ đô HN liên tục trở thành mối quan tâm trên nhiều tờ báo, trong đó có báo Lao Động.
Đă có không biết bao nhiêu cuộc họp của các cấp chính quyền từ phường Thanh Lương tới quận Hai Bà Trưng và kể cả với lănh đạo TP nhằm giải thoát cho vợ chồng ông Tiến. Thậm chí, cả Văn pḥng Chính phủ cũng đă có công văn hoả tốc yêu cầu phải giải quyết dứt điểm vụ việc ngay trước Tết Bính Tuất 2006. Thế nhưng, do sự thiếu kiên quyết từ phía chính quyền cơ sở nên hai ông bà già trên 60 tuổi đă phải đón một cái Tết kỳ lạ nhất trong đời ḿnh: Tết trong ngôi nhà không có cửa. Và đến nay, gia đ́nh ông Tiến vẫn bị nhốt.
Để kết thúc bài viết, chúng tôi muốn trích lại một đoạn trong bài "Khi công bộc thờ ơ" đăng trên mục Sự kiện và B́nh luận của báo Lao Động ngay vào thời điểm vụ việc mới được báo chí khui ra: "...Người dân chỉ biết đến Nhà nước qua chính quyền cơ sở, nhưng những vấn đề liên quan bức xúc và nghiêm trọng như vậy của người dân mà cán bộ chính quyền cơ sở lại quan liêu và thờ ơ như vậy, thử hỏi họ có xứng đáng là công bộc của dân không?...". |